Archive for category Truyện tranh

Truyện tranh hôm nay

Bìa truyện tranh Thằng Bờm của Tác giảBẵng đi một thời gian tôi không viết thêm bài trên trang web của mình, lý do chắc mọi người cũng có thể đoán ra, là vì công việc cuối năm nhiều quá, tôi không có thời gian để cập nhật bài viết và thiết kế thêm phông chữ, dù cho 3 bộ fonts nghệ thuật tôi vẫn đang còn làm dở dang, và bộ truyện tranh Thằng Bờm cũng vẫn còn đang dang dở…

Rảnh được tí nào thì tôi vào net để tìm hiểu tình hình truyện tranh Việt Nam bây giờ ra sao, ghé nhà xuất bản này nhà xuất bản nọ, hóa ra thì vẫn có giới thiệu truyện tranh mới ra lò, nhưng thấy buồn quá vì hình như tất cả là đều của nước ngoài sao chụp lại, ngoại trừ bộ Thần Đồng Đất Việt vẫn còn có chỗ đứng trong lòng độc giả nên khỏi kể ra, hầu như nhà xuất bản nào cũng chỉ biết copy chụp lại truyện tranh nước ngoài đem in cho gọn, khỏi phải trả nhuận bút cho họa sĩ, cũng như khỏi phải chờ đợi họa sĩ vẽ lâu lắc làm gì… cứ việc copy rồi đi in cho nhanh. Tình hình như thế tôi thấy thật đáng buồn và lo âu, cứ kiểu này thì một trăm năm sau chúng ta cũng vẫn theo đuôi nước ngoài hoặc xóa sổ họa sĩ truyện tranh trong nước mà thôi.

Có người bảo rằng họa sĩ vẽ mất thời gian quá, chờ đợi mệt quá cho nên sống thời kinh tế thị trường, phải biết chụp giật thì mới mong thắng lợi, chứ chờ cho họa sĩ vẽ xong thì làm sao đáp ứng được nhu cầu của thị trường? Trả lời như vậy theo tôi là thiếu trách nhiệm và thiếu cả tầm nhìn, trách nhiệm ở đây là cần phải nhận thức sản phẩm từ đâu mà ra? sản phẩm truyện tranh là do họa sĩ vẽ, chứ đâu có thể dùng phần mềm này phần mềm nọ “chế biến” ra được đâu? Mà muốn vẽ thì cần phải có thời gian để đầu tư và thể hiện chứ? Đâu có thể làm ẩu được. Cũng như trồng cây lúa thì cũng phải có thời gian cho nó trổ bông nẩy hạt vậy, do đó mà cho dù bị hối thúc liên tục, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ cho nhưng tập truyện tranh của mình chỉn chu một tí, coi được một tí, nhất là bộ truyện tranh Thằng Bờm là bộ truyện tranh Việt Nam mới, tôi đã giới thiệu ngay từ hồi đầu năm, nhưng đến nay vẫn chưa xuất bản được, vì nhà xuất bản cần vẽ xong một số lượng nhiều để chủ động thời gian phát hành khi xuất bản, do vậy mà đến nay cho dù tôi vẫn đang vẽ nhưng truyện chưa in là vậy.

Trên mạng xuất hiện một khuynh hướng mới, đó là truyện tranh online. Quả thật tôi rất khâm phục niềm hăng say của các bạn trẻ này, họ thể hiện nhiều đề tài khá phong phú trong cuộc sống như tình yêu, óc tưởng tượng, yếu tố thần thoại… nhưng vì thiếu định hướng nên tôi thấy rất bấp bênh, biết rằng niềm đam mê thì không có biên giới, nhưng theo tôi, thành quả phải đi đôi với công việc và công sức bỏ ra thì mới bền vững được, chứ các em chỉ biết free thì tôi e rằng không trụ được lâu, nghĩa là giá như những gì các em thực hiện được đầu tư kỹ lưỡng về đề tài, đem đi xuất bản để có nhuận bút cho các em thì mới mong các em giữ được lâu dài và có thêm tinh thần để thực hiện hăng say hơn, lúc ấy chất lượng và đề tài sẽ có sức thuyết phục hơn.

Một điểm nữa là tinh thần cầu thị nơi các bạn trẻ ấy hầu như bị quên mất, các em ai cũng cho mình là nhất, truyện mình là số một… mà không thử xem ý kiến bên ngoài người ta đánh giá thế nào, có thể in được không? có thể bán ra ngoài thị trường được không? lối vẽ như thế này được chưa? cần phải nhờ ai, học hỏi ai để tác phẩm của mình có sức thu hút, khi xuất bản có người mua về xem? Có vậy thì mới tồn tại được lâu trên thị trường. Chủ động các vấn đề tôi đã nêu chính là các Nhà Xuất Bản, nhưng họ hầu như quên đi yếu tố phát triển mà chỉ biết quản lý hành chánh và thiếu tầm nhìn chiến lược, do vậy mà họ thiếu đầu tư, ngại đầu tư cho thế hệ trẻ, thế thì tương lai truyện tranh Việt Nam sau này sẽ ra sao? Nếu đặt câu hỏi này lên bàn làm việc các ông giám đốc NXB, tôi nghĩ rằng chính họ cũng chưa có câu trả lời rành mạch và thuyết phục được chứ đừng nói ai.

Mong rằng bài viết ngắn này như một lời nhắn nhủ, một ước muốn của một kẻ đam mê như tôi gởi đến mọi người, mong rằng chúng ta sẽ chung tay tìm ra phương kế để phát triển, đừng để đất sống của truyện tranh Việt Nam ngày càng bị thu hẹp lại mỗi ngày một tí thì e rằng đến một lúc nào đó, dù chúng ta có đưa vào máy hô hấp nhân tạo, truyện tranh Việt chúng ta cũng không còn sức để mà thở nữa chứ đừng nói chi là phát triển.

31 Comments

Quan niệm về truyện tranh ở Việt Nam

vetruyenNói rằng truyện tranh Việt đang tàn lụi thì không đúng chút nào. Bằng chứng là thời gian vài năm trở lại đây, chẳng phải các bạn trẻ đều bắt chước manga anime cả đâu, vẫn còn một số bạn tự tìm lấy phong cách cho mình, tự rèn luyện và đào tạo bài bản để cố thoát ra khỏi cái bóng khổng lồ của truyện tranh Nhật. Trong số những người tôi biết, có hai bạn Thành Phong – Khánh Dương, những con người rất có tiềm năng cho truyện tranh Việt sau này. HungLan Design xin giới thiệu bài viết của bạn Thành Phong trích trong Truyện Tranh Việt Online với lập luận khá chính xác và biểu hiện những cảm nhận rất thật về truyện tranh Việt hiện nay.

Có một sự thật rằng, không chỉ ở VN, mà ngay tại chính tại những quê hương của truyện tranh, thì không phải ai cũng có một cái nhìn đúng đắn và khách quan về nó. Ở trường đại học của tôi, nơi ngập tràn một bầu không khí nghệ thuật, thì những gì truyện tranh nhận được vẫn chỉ là những cái nhìn thờ ơ và coi thường. Một số người, số này có thể nói là đa số, vẫn cho rằng, truyện tranh chỉ là thứ dành cho trẻ con mà thôi.

Tôi muốn nói với bạn một điều, không bao giờ nên đánh giá thấp những ‘nghệ thuật tầm thường’, cũng chớ bao giờ mỉa mai hay giễu cợt chúng. Thời gian đã cho thấy Popart hay nghệ thuật sắp đặt hay video art cũng đã có chỗ đứng của nó trong mỹ thuật. Truyện tranh cũng vậy. Sự thật là, không gì vốn có trong truyện tranh ngăn nó đề cập đến bất cứ thứ gì bạn thích, bằng bất cứ kiểu cách nào bạn chọn. Sự thật là, chất liệu thể hiện nghệ thuật thì không bao giờ hạn chế, nó chỉ phụ thuộc vào khả năng và ý muốn của chính tác giả mà thôi. Harvey Pekar (tác giả của tiểu thuyết hình ảnh ‘Hào quang Mỹ’- American splendor) đã nhận ra một chân lý: “Truyện tranh chỉ đơn giản là từ ngữ và hình ảnh, và bạn có thể tạo ra bất cứ thứ gì với từ ngữ và hình ảnh”

Mà tại sao cứ phải đọc truyện tranh nhỉ? Nếu bạn đã từng có suy nghĩ như vậy, thì có rất nhiều người sẽ đồng ý với bạn. Không phải ai cũng đọc truyện tranh. Bố mẹ bạn, thầy cô bạn, những người trí thức vốn có sẵn sự khó chịu với truyện tranh, những người luôn cấm bạn đọc chúng. Có thể hồi bé bạn chưa bao giờ hứng thú với truyện tranh. Có thể bạn là một người ham sách thuần túy, nhưng lại hoàn toàn ‘mù truyện tranh’.

Read the rest of this entry »

2 Comments

Khuynh hướng quảng cáo mới

Nói là mới nhưng thực tình chẳng mới chút nào, vì chuyện dùng truyện tranh để quảng cáo sản phẩm cho doanh nghiệp của mình thì người ta đã dùng mấy chục năm nay rồi, nhưng ở Việt Nam chúng ta thì thực sự chỉ là nhỏ giọt, không đáng kể so với  mặt bằng quảng cáo chung của thế giới. Chẳng phải chúng ta không biết đâu, nhưng vì các đầu óc chiến lược của doanh nghiệp thường hay chú trọng đến những thứ rầm rộ trong thời đại bùng nổ thông tin như dựng phim truyền hình, banner trên web site Internet v.v… mà họ lại quên đi tính thiết thực của kiểu quảng cáo rất khả dụng này. Cũng có thể là doanh nghiệp chưa tìm ra họa sĩ thực hiện cũng như chưa tạo được kịch bản quảng cáo ngắn gọn và súc tích nên chưa dùng loại hình này, một thể loại vừa khả dụng lại vừa lâu quên, lan tỏa trong cộng đồng người dùng rất nhanh, vui tươi và phong phú.

Thời gian gần đây, HungLan Design được các doanh nghiệp đặt hàng thể loại này khá nhiều, chứng tỏ khuynh hướng dùng truyện tranh để quảng cáo sản phẩm đã bắt đầu tìm được hướng đi vững chắc để phát triển. Vì sao chúng tôi dám nói điều đó? Quả thực một điều rất chắc chắn là quảng cáo trên truyền hình chi phí không phải nhỏ, nhưng xem qua rồi để đó vì không phải lúc nào cũng mở truyền hình để mà xem, trong lúc nếu dùng loại hình truyện tranh ngắn gọn này, nó sẽ được người này người kia chuyền tay nhau xem, già trẻ lớn bé gì cũng có thể xem, xem xong cất lại như là một thứ văn hóa phẩm cho cộng đồng, hiệu quả lan tỏa rất mạnh. Ngoài việc in ấn thành tờ rơi, truyện vẫn còn có thể in trực tiếp vào bao bì sản phẩm hoặc đưa lên trang web, lưu giữ năm này qua năm khác, dễ dàng tìm kiếm trên Internet, do vậy mà khuynh hướng này theo chúng tôi khá hiệu quả và đúng đắn là vậy.

Nhưng điều chủ yếu trong khâu quảng cáo bằng hình thức này, đó là kịch bản. Kịch bản cần mang tính hài hước, ngắn gọn và tạo được nét chủ đạo của sản phẩm cần quảng cáo. Bên cạnh đó, họa sĩ cần thể hiện đường nét dí dỏm theo, vui tươi theo, màu sắc hài hòa và nổi bật, như thế sẽ kích thích được người xem. Thông thường các nhân vật trong những câu chuyện này được chúng tôi tạo hình theo kiểu cartoon, tạo sự dí dỏm cách điệu, dễ in sâu vào tiềm thức của người xem. Một điều thuận tiện khác nữa là truyện chúng ta có thể dịch sang nhiều thứ tiếng một cách dễ dàng, có thể quảng cáo khắp nơi, tạo nên sự đồng nhất của sản phẩm quảng cáo một cách rất thuận lợi.

Nếu bạn có một kịch bản hay và súc tích, HungLan Design chúng tôi có thể giúp bạn vẽ thành những trang quảng cáo sản phẩm có giá trị với chi phí rất hợp lý. Bên cạnh đó, đội ngũ của chúng tôi cũng có thể viết luôn kịch bản quảng cáo cho doanh nghiệp nếu cần, vì qua những kinh nghiệm chúng tôi thực hiện trong hai năm vừa rồi, chúng tôi tin tưởng có thể đưa loại hình quảng cáo mới này phổ biến nhiều hơn và hiệu quả hơn. Hãy liên lạc với chúng tôi, quý vị sẽ được đáp ứng như ý.

Click vào đây để xem một số sản phẩm quảng cáo thể loại này do HungLan Design chúng tôi thực hiện.

7 Comments

Ông già ham vui & font thư pháp Việt

Bài viết này trích từ đặc san Khoa Học Phổ Thông Xuân 2009 vừa qua của PV Tôn Gia Quyền.

hl1

Hiện nay, không cần phải khéo tay, càng không biết gì về cách viết chữ thư pháp, người dùng máy tính vẫn có thể tạo ra những nét chữ thư pháp trông khá đẹp, y như chữ thư pháp viết tay. Thực tế, những nét chữ thư pháp tạo ra bằng bàn phím đã xuất hiện trên các bảng quảng cáo ngoài trời, báo chí, truyền hình, lịch, bao bì… trong khoảng 5 năm gần đây. Tuy nhiên, với thói quen cố hữu đến cực đoan của đa số người dùng máy tính, ít quan tâm đến tác giả hoặc hãng sản xuất ra phần mềm, nên chẳng ai để ý đến người “cha đẻ” của những font thư pháp đang dùng, càng không một lời cảm ơn khi mà niềm vui và giá trị do chính font thư pháp mang lại cho họ không phải là nhỏ.

Ông họa sĩ vẽ… font chữ

Mở cánh cửa sắt đón tôi là người đàn ông đã ngoài 50 với nụ cười híp mắt trên khuôn mặt đã bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn sau chiếc mắt kiếng. Qua những lần nói chuyện điện thoại đường dài, rồi những câu chữ ngắn gọn trên blog (mạng xã hội), đến những bài viết nhật ký và hình vẽ phác họa của ông trên mạng Internet, tôi đã phần nào cảm nhận được tính khôi hài nơi ông. Nhưng đến nay, tôi mới thật sự cảm nhận cái tính “ngoan đồng” của họa sĩ Nguyễn Hùng Lân, chẳng khác những gì mà ông đã thể hiện qua tranh vẽ và lời thoại trong truyện tranh của ông. Trên mạng Internet, ông còn tự nhận mình là “ông già ham vui”.

Hùng Lân, cái tên không xa lạ gì đối với cư dân mạng. Nhưng… bất ngờ thay, qua buổi trò chuyện thân mật trong căn nhà cấp 4 nằm khép mình bên con đường đẹp nhất thị trấn Ngãi Giao (tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu), tôi mới biết được, Nguyễn Hùng Lân, tác giả của các font thư pháp và hơn 20 font chữ nghệ thuật khác cũng chính là “cha đẻ” của những bộ truyện tranh nổi tiếng mà tôi đã từng đọc. Read the rest of this entry »

19 Comments

Truyện tranh VN qua các thời kỳ

ctxchung   Trước làn sóng truyện tranh nước ngoài ồ ạt đổ vào Việt Nam khoảng hơn 15 năm trở lại đây, không ít các bạn trẻ lớn lên say mê quá, rồi thần tượng hóa nhân vật truyện tranh nước ngoài, rồi lớn tiếng bảo rằng Việt Nam ta làm gì có truyện tranh, mà nếu có thì cũng chỉ là đồ bỏ, giáo dục tầm thường, vô vị và chán phèo, chỉ có truyện tranh nước ngoài là nhất.

   Nói như thế chẳng phải là vơ đũa cả nắm đâu, vì cũng vẫn có một số bạn trẻ băn khoăn với hiện tượng này, muốn tìm hiểu truyện tranh Việt Nam qua các thời kỳ như thế nào để căn cứ vào đó mà tạo nên tiền đề cho truyện tranh Việt có chỗ đứng trong thị trường, thậm chí có bạn đang theo học Tiến sĩ ở nước ngoài viết thư về hỏi tôi cho công trình nghiên cứu của họ, có cả người nước ngoài cũng viết thư thắc mắc hỏi tôi nguyên cớ vì bị cấm đoán hay sao mà truyện tranh Việt Nam chúng ta không ngóc đầu lên nổi. Câu trả lời tôi xin dành cho các nhà quản lý văn hóa và hoạch định chính sách về xuất bản, riêng trong bài này, tôi chỉ xin điểm qua đôi chút truyện tranh Việt Nam qua các thời kỳ theo như những gì tôi biết và chứng kiến mà thôi.

   Thời Pháp thuộc, lúc đó tôi chưa sinh ra nên tất nhiên là tôi chẳng biết truyện tranh là cái mô tê gì rồi, nhưng theo những gì ba tôi lúc sinh tiền kể lại thì hồi ấy vẫn có một số truyện tranh minh họa lại truyện ngụ ngôn của La Fontaine mà thôi, chứ chưa hề có nền truyện tranh thực sự, nghĩa là chưa có sáng tác kịch bản, phân cảnh, vẽ truyện và xuất bản thành truyện tranh bán ngoài thị trường.

   Đến năm 1954 chia đôi đất nước, theo những gì tôi biết thì tại miền Bắc trong suốt 20 năm ấy hầu như chẳng hề có truyện tranh, vì công nghiệp xuất bản và phát hành tất cả đều do Nhà Nước bao cấp nên chỉ có một số tranh minh họa cho truyện của các họa sĩ Thy Ngọc, Trương Qua… mà thôi. Tất nhiên đây chỉ là những gì tôi biết với đầu óc còn non nớt và thiếu sót của riêng tôi, chứ sự thật thì cần có sự nghiên cứu của các nhà chuyên môn mới rõ ràng hơn. Read the rest of this entry »

35 Comments

Bộ truyện tranh VN mới

biasau3

Và thế là bộ Truyện tranh Thằng Bờm đã được đi vào kế hoạch sản xuất. Sáng nay mới đem đi duyệt và NXB Kim Đồng cũng đã chấp thuận. Điều cần làm bây giờ là phải tập trung vào vẽ cho kịp để xuất bản và phát hành ngay trong năm 2009 này. Nội dung truyện vẫn còn đang giữ bí mật cho thêm phần lý thú, chờ ngày phát hành.

HungLan Design rất mong các bạn trẻ gần xa cộng tác cả về nội dung lẫn hình thức. Sự quan tâm hợp tác của các bạn sẽ làm cho bộ truyện thêm phần phong phú hơn. Xin cám ơn và trân trọng giới thiệu.

23 Comments

Mua dụng cụ vẽ truyện tranh tại đâu?

Một số bạn vừa viết thư vừa điện thoại hoặc lên diễn đàn hỏi tôi, muốn mua dụng cụ để vẽ truyện tranh như bút sắt, mực Tàu, giấy can… thì có thể mua ở đâu? Tiện đây HungLan Design xin thông tin cùng mọi người để có thể dễ dàng mua cho mình mà không sợ bị lầm.

Mực vẽ: Loại mực Tàu hộp đỏ trắng thứ tốt, không lấy hộp xám trắng chất lượng rất kém.
Bút vẽ: Hàng của Hàn Quốc mới về hiệu MEMORY gồm 4 quản bút bằng gỗ và 8 ngòi bút đủ loại, giá cả cũng phải chăng, trên dưới 100 nghìn thì phải?
Giấy can: Có rất nhiều loại, loại nguyên cuộn và loại cắt sẵn đóng hộp 500 tờ hoặc 250 tờ tùy loại. Giá cả tùy thuộc độ mỏng (53g) hoặc dày (83g).
Địa chỉ: Cửa hàng Văn Phòng Phẩm TÝ PHƯỚC, 138B Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, TP/HCM. (bên hông Trường Đại Học Kiến Trúc TPHCM).
Bạn nào có nhu cầu xin hãy đến địa chỉ trên, nơi đây tôi thường mua hàng bút mực, giấy can để vẽ chứ không phải quảng cáo cho Cửa hàng đâu nhé! Xin giới thiệu.

93 Comments

Truyện tranh xấu lan tràn

    Và thế là điều chúng ta lo âu nhất đã xảy ra… Mấy tuần nay nghe báo đài đưa tin, cái kiểu làm ăn chụp giật mất phương hướng của một số Nhà Xuất Bản đã dẫn đến hệ quả đáng buồn này: Truyện tranh sex, kích dục đã được các Nhà Xuất Bản (NXB) tiếp tay tung ra thị trường, nhuộm đen đầu óc non nớt của tuổi thơ một cách vừa tinh vi vừa cẩu thả. Tinh vi là vì tất cả các ấn phẩm độc hại kia đều là truyện tranh đen của Nhật Bản và Hồng Kông, những người quản lý biết rõ, nhưng vì chẳng làm gì, chỉ ký một cái rẹt là có tiền, tiền xuất bản phí nộp ngân sách nhà nước và tiền lót tay bỏ vào túi riêng dưới danh nghĩa là tiền biên tập. Thật nực cười! Biên tập gì ở đây nhỉ? Cứ lôi truyện tranh Nhật về photocopy, dịch lời rồi đem in chứ có hề vẽ vời gì thêm hay viết lách gì thêm đâu? Thế là có tiền và thế cũng là cái nọc độc văn hóa gớm ghiếc đã lan ra thâm nhập vào biết bao đầu óc của tuổi mới lớn. Chúng tôi nói tinh vi là thế, biết là sai, nhưng cũng cố chen bên này đẩy bên kia để cho kẻ xấu lấy tờ giấy phép đem đi in và họ có tiền bỏ túi, mà đâu phải một hai cuốn đâu chứ, hằng chục hằng chục đầu sách đen này chiếm đầy thị trường truyện tranh trong nước, trong lúc những họa sĩ truyện tranh thực thụ ngồi cắm cúi từng nét vẽ thì những người này không cần vẽ cũng có tiền, một thủ đoạn hết sức tinh vi là vậy. Cho dù những điều họ tung ra hết sức cẩu thả, từ giọng văn, hình vẽ cho đến cách thể hiện. Những kẻ này lại dùng ngay chính phông chữ HLComic và VNI-Comicbook của chúng tôi thiết kế nữa chứ, chẳng hề xin phép và cũng chẳng thèm trả tiền bản quyền làm gì, họ vẫn dùng cho kinh doanh và đáng buồn hơn là dùng cho nhưng cuốn sách đen như thế một cách vô tội vạ. Thật đáng buồn là vậy.

    Những tưởng rằng từ ngày Việt Nam chúng ta quyết định thi hành Luật bản quyền theo công ước quốc tế, mỗi Nhà Xuất Bản trước khi ký duyệt giấy phép cho dù là truyện photo đi nữa thì cũng phải có giấy nhượng bản quyền của tác giả, thế nhưng nghe như đâu được đôi ba cuốn thì phải, sau đó thì đâu lại vào đấy, ào ạt photocopy và đem đi in có thèm đếm xỉa đến bản quyền làm chi đâu, thế mà NXB vẫn cứ ký giấy phép thế mới lạ chứ. Xin hỏi quý vị nhân danh cái gì mà đi duyệt cho phép những cuốn truyện độc hại như thế tung ra thị trường, đầu độc đầu óc tuổi thơ. Quý vị không nghĩ đến mai đây cái nền truyện tranh vốn đã rất èo uột của ta sẽ chết ngắc vì những họa sĩ chân chính làm sao vẽ cho kịp so với việc các đầu nậu thay nhau photo truyện nước ngoài? Quý vị có thể bỏ túi đôi chút bạc tiền nào đấy gọi là tiền biên tập, nhưng điều tai hại vẫn cứ treo lơ lửng trên đầu các em các cháu con em chúng ta. Cái tác hại ấy làm sao mà so sánh nổi. Chúng tôi đề nghị Bộ Văn Hóa Thông Tin và Cục Xuất Bản ngoài việc thu hồi các ấn phẩm độc hại nói trên, còn phải phạt thật nặng các nhà quản lý cố tình vi phạm để hưởng lợi. Có xử lý nghiêm thì may ra cái đại dịch kia mới lành lại đôi chút trong đầu óc trẻ thơ.
    Cần phải sắc thuốc cho thật đắng thì mới dã tật được, còn phạt vạ khơi khơi cho có vị thì đâu cũng sẽ lại vào đấy. Thị trường sách báo bây giờ có lúc khó thì thật khó, nhưng cứ chuồi tiền vào thì khó cách mấy cũng thành dễ. Cần phải nói trắng ra thẳng tuột như thế chứ chẳng cần vòng vo làm chi, tuy rằng nói thật thì mất lòng đấy, nhưng làm kẻ câm trước một thị trường vừa béo bở hiếu động vừa đầy cạm bẫy đen tối như thế này thì có đành lòng câm miệng được không. Tôi là một họa sĩ truyện tranh, nói ra như thế này có thể nay mai mình bị trù bị ếm trong công việc, nhưng chẳng sao đâu. Bao giờ những NXB chân chính cũng vẫn dang rộng vòng tay với những kẻ biết nói thật như thế này. Tôi tin thế và chẳng ngại ngần chút nào khi viết những dòng này. Sự thật bao giờ cũng là sự thật và sự chân chính sẽ nở ra những bông hoa đẹp cho đời thôi. Còn ký duyệt cho xuất bản những mầm độc hại như thế thì trẻ con sau này nó sẽ nở ra những kiểu bông hoa tương tự như Sex Vàng Anh Thùy Linh trong tương lai là chuyện không xa nữa đâu. Gieo cái nào thì gặt cái ấy mà!

8 Comments

Đôi điều trăn trở

Lâu nay khá nhiều người vào trang web này để download font thư pháp, nói chuyện về truyện tranh, chuyện soạn nhạc… nhưng điểm lại thì tôi vẫn thấy đôi chút trăn trở về một vài điều không đáng có:

- Thứ nhất là chuyện mã Tiếng Việt cho phông chữ. Có rất nhiều người khi vào thì cứ việc tìm cái link Download fonts để tải về mà chẳng hề xem thử những gì tôi viết diễn giải trên trang đó, rồi lại bảo là không gõ được tiếng Việt, lại vào trang này thắc mắc, gởi mail thắc mắc. Sao lại như thế nhỉ? Vì tôi đã ghi rất đầy đủ là các phông chữ HL này dùng mã tiếng Việt là BachKhoa HCM2, còn kiểu gõ VNI, TELEX hoặc VIQR tùy ý, thế mà chẳng ai chịu xem cho với, load về rồi không dùng được.
Một số người lại bảo, sao không dùng mã Unicode vì Unicode đang phổ biến trên toàn cầu để khi load về dùng thì ai cũng có thể đọc được. Những người này hơi bị nhầm vì cho dù có thiết kế theo Unicode đi nữa mà người khác không có phông chữ thư pháp ấy thì máy tính của họ cũng không hiển thị tiếng Việt được, chứ đừng bảo là Unicode thì ai cũng đọc được đâu! Với lại một số phần mềm đồ họa trước đây không hỗ trợ Unicode thì thiết kế theo Unicode làm gì, trong lúc thiết kế theo các bảng mã khác đều dùng được cả, như thế thuận tiện hơn chứ.
Người khác thì lại bảo sao không thiết kế theo mã VNI cho nó gọn để chuyển đổi từ VNI-Times qua VNI-thưpháp cho nó tiện hơn không? dùng BKHCM2 làm chi cho mệt. Xin thưa rằng các font trước đây của tôi thì tôi thiết kế theo mã VNI như VNI-Thuphap 1, 2, 3, VNI-HLthufap, VNI-butlong, VNI-OngdoHL… chẳng hạn ta quen dùng rồi, nhưng chúng ta nên tập quen dần với chuyện bản quyền mà Cty VNI đã đăng ký với Cục Sở Hữu Trí Tuệ Thế Giới WIPO. Kể từ khi tôi hợp đồng thiết kế fonts cho Cty VNIsoft, bắt buộc tôi phải tôn trọng bản quyền với họ, thế nên tôi phải dùng mã tiếng Việt BKHCM2 sau khi chính thức xin phép Tiến sĩ Nguyễn văn Hiệp ở Đại Học Bách Khoa TPHCM để khỏi đụng đến bản quyền của VNI là vậy.
Việc thiết kế theo mã nào thì không thành vấn đề, vì công sức bỏ ra đều như nhau thôi, nhưng người dùng thì cần phân biệt MÃ TIẾNG VIỆT hoàn toàn khác với KIỂU GÕ TIẾNG VIỆT mà tôi đã nói rất rõ trong mục Download. Nếu ai chưa tường tận thì xin vui lòng xem lại nhé, chứ trả lời thư cho từng người thì mất rất nhiều thời gian. Tôi viết bài này thay cho thư trả lời là vậy.

- Thứ hai là chuyện vẽ truyện tranh. Rất nhiều bạn trẻ cứ nghĩ rằng mình vẽ được năm ba tấm hình theo kiểu manga anime rồi đưa vào Photoshop tô màu lên coi rất hoành tráng, thế là cho rằng  mình là họa sĩ truyện tranh thứ thiệt đây, đồng thời chê bai người này kẻ khác này nọ vẽ xấu hơn mình, nhưng thực tế thì hình vẽ của các bạn chỉ là những khuôn mặt thôi, và những khuôn mặt ấy rất thiếu diễn cảm để nói lên một tính cách hay cảm xúc nào đó, trong lúc một họa sĩ truyện tranh là người cần phải biết vẽ gương mặt diễn cảm, cho dù là nét vẽ nguệch ngoạc nhưng gương mặt ấy biểu hiện được vui buồn giận ghét lo lắng… thế mới được. Kế đến là xin nhắc các bạn trẻ là nếu muốn trở thành một họa sĩ truyện tranh, các bạn cần phải tập vẽ bằng bút sắt chấm mực đen cho quen tay để đủ độ đậm đem đi chế bản ở nhà in được, chứ vẽ bằng bút chì hoặc bút bi thì in ra rất xấu vì nó nhạt và không chuẩn. một điều nữa tôi xin nhắc các bạn trẻ là cuốn truyện tranh không chỉ dăm ba chục hình đâu mà phải hằng trăm hàng nghìn hình lận, nên mình cần tập vẽ nhanh, nhiều và không được ngán mà bỏ dở dang là thua, xin nhắc lại là hàng nghìn hình đó nhé, do vậy cần phải có sự kiên nhẫn và tập trung. Điều quan trọng khác là các bạn thường hay tập vẽ mái tóc, khuôn mặt và đôi mắt long lanh mà quên đi những chi tiết khác như bàn tay chẳng hạn, các bạn thường vẽ sơ sài các chi tiết này, trong lúc trong một cuốn truyện tranh nó rất cần đến rất nhiều chi tiết khác chứ không phải khuôn mặt mà thôi. Bạn cần phải tập vẽ tất cả thì mới thể hiện được, thí dụ như phải biết vẽ cái cày ra sao, cái xe bò thế nào, cây đèn dầu thế nào, cái ấm nước, bình nước ra sao, đèn bão thế nào, cái rựa khác với cái dao ra sao, trái đu đủ khác với trái ổi thế nào, con chó con mèo con hổ con beo con gấu con rắn con nai và hằng loạt sinh vật khác… nói chung là tất cả thì các bạn mới hoàn thành được một cuốn truyện chứ không phải khơi khơi đôi ba thứ rồi cho rằng thế là ổn rồi đâu nhé! Xin hãy cố gắng lên.

- Thứ ba là vấn đề soạn nhạc, vì một số spammer nước ngoài tấn công nên tôi tạm chuyển phần trao đổi thắc mắc về soạn nhạc sang trang Trao đổi Hỗ trợ để chúng ta có thể mổ xẻ kinh nghiệm cho nhau. Mọi thắc mắc xin mọi người cứ mạnh dạn đưa lên trang Trao đổi này, không có tôi thì cũng có người khác trả lời thay tôi. Xin mọi người cứ yên tâm.

Một đôi điều trăn trở, xin chân thành cám ơn mọi người đã quan tâm nhé!

1 Comment

Truyện Tranh THẰNG BỜM

Khi bắt đầu xây dựng bộ truyện tranh này, chúng tôi cũng gặp rất nhiều khó khăn trong việc sưu tầm nhân vật cho đúng với truyền thuyết dân gian của chúng ta về Thằng Bờm. Một số nhà nghiên cứu cho rằng nhân vật Bờm này là một thanh niên láu cá, hay trêu chọc kẻ khác và tham lam, nhưng không có một tài liệu nào nói rõ về điều này. Theo Nhà văn vừa là Nhà nghiên cứu Văn học Nguyễn Vỹ (đã qua đời) thì ông cho rằng nhân vật Bờm là một cậu bé chăn trâu dễ thương, đầu tóc có ba vá, mồ côi cha mẹ, tính tình chất phác tinh nghịch nhưng ham học hỏi, cũng không có tài liệu nào xác định bác Nguyễn Vỹ đúng hay sai. Chúng tôi đã sưu tầm rất nhiều trong kho sách Văn học Dân gian và trên Internet, nhưng chỉ có tồn tại duy nhất một bài ca dao mà chúng ta rất thường nghe:

Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu.
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu

Ngoài ra, chỉ có thêm vài bài tiểu luận với ý kiến riêng của người viết nhận định về cái quạt mo quý giá như thế nào mà phú ông cứ đòi đổi lấy cho được, nhưng đó chỉ là nhận định riêng của người viết chứ không có cơ sở dựa trên văn học dân gian Việt Nam.

Điều này có thể gây khó khăn cho chúng tôi trong việc viết kịch bản, nhưng cũng có thể là một sự thuận tiện cho chúng tôi để chúng tôi có thể tự xây dựng hư cấu câu chuyện thành kịch bản mà không sợ bị sai sót, có thể thoải mái sáng tác chuyện Thằng Bờm hư cấu theo ý mình làm sao để thu hút người đọc là được. Chúng tôi nghiêng về ý kiến của Nhà nghiên cứu Nguyễn Vỹ và dựa theo đó để xây dựng Bộ truyện tranh Thằng Bờm này. Dựa trên khung cảnh lịch sử của thời gian xa xưa ấy, chúng tôi hình thành cơ cấu cốt truyện gồm những nhân vật sau:

1- Bờm: khoảng 11, 12 tuổi, mồ côi cha mẹ, ở với chú thím, chăn trâu cắt cỏ.
2- Chú của Bờm: hiền lành, sợ vợ.
3- Thím của Bờm: keo kiệt nhưng cũng rất thương cháu của chồng.
4- Bé Mít: Con gái của chú thím, thua Bờm 2 tuổi.
5- Mụ Lách: Mẹ của Ất, người dữ dằn, bán thịt lợn ngoài chợ.
6- Ất: con mụ Lách, bạn của Bờm, nghịch ngợm nhưng chân thật, hòa đồng.
7- Giáp: con trai Bá hộ Kiên, bạn của Ất, con nhà giàu, thâm độc và chơi xỏ.
8- Lý Kiên: còn gọi là Phú ông hay Bá hộ Kiên, làm Lý trưởng trong làng, rất giàu có.
9- Lý Toét: ốm nhom. Xưa làm lý trưởng, ăn hối lộ nên bị cách chức, nay làm dân đinh.
10- Xã Xệ: mập ú. Xưa làm giám quản quân binh, ăn trộm nên bị cách chức, nay làm dân đinh.
11- Tri Huyện Ngân: tham lam và xảo trá.
12- Bà Tri Huyện: chảnh chọe, ham tiền…
13- Cử Kính: Thầy đồ dạy học trò trong làng, xưa đậu Cử nhân, từ quan về làng.
14- Tú Tùng: Tú tài tên Tùng, cháu ông Cử Kính, nghèo nhưng giỏi mưu lược, thi ca.
15- Thị Loan: còn gọi là Loan cô nương, 16 tuổi, con Tri Huyện Ngân, người lẳng lơ và diêm dúa.
16- Bụt: hiền lành và thương người, lắm phép thần thông, cứu nhân độ thế.
Cùng một số nhân vật khác như binh lính, gia nhân, dân làng…

Từ những nhân vật này, chúng tôi đang xây dựng và viết kịch bản cùng lúc với vẽ bộ truyện tranh trên, dự kiến sẽ ra mắt đầu năm 2009 tới đây. Trong quá trình thực hiện, chúng tôi hoan nghênh bất kỳ ai cùng viết kịch bản với chúng tôi, dựa trên sườn là các nhân vật mà chúng tôi nêu ở trên, mỗi tập 72 trang gồm có khoảng 250 phân cảnh nhỏ. Nội dung kịch bản nói về những câu chuyện vui đời thường có tính chất hài và sinh động của nhân vật Bờm và bè bạn thời ấy, khoảng thế kỷ thứ 18, 19 của nước ta. Kịch bản được NXB duyệt sẽ nhận nhuận bút 800.000 đ/kb. (Hình dưới đây là mẫu kịch bản phân cảnh)

Xin trân trọng giới thiệu các tập truyện đầu tiên:

1- Tranh giành quạt mo
2- Đi tìm thần dược
3- Một vụ trộm
4- Loan cô nương
5- …

Những ai quan tâm, xin liên lạc với tôi theo địa chỉ E-mail: nghglan@gmail.com hoặc nhấn vào nút Gởi thư liên lạc bên phải trao đổi cùng chúng tôi. Xin thành thật cám ơn.

9 Comments