Giới trẻ nghĩ gì về Truyện tranh VN?


   Một vài bạn trẻ có gởi thư cho tôi, chân thành cũng có mà cộc lốc cũng có, nói chung xoáy vào ba điều như sau:
    – Chê truyện tranh VN bây giờ dở quá, không thích hợp với lứa tuổi 16, 17 của các bạn ấy.
    – Tôn sùng và bắt chước manga & anime gần như y khuôn, coi đó là thần tượng của mình.
    – Thất vọng vì các bản vẽ của các bạn không được NXB chấp nhận.
    Từ 3 ý kiến này, tôi xin mạn phép đưa ra một vài nhận xét cũng như vài phương hướng để chúng ta đi vào thực tiễn sáng tác, vì chúng ta nói quá nhiều rồi, báo chí cũng lắm mà pho-rum cũng vô số. Thôi thì xin phép các bạn vậy, tôi xin đi thẳng vào vấn đề.
    Trước hết là các bạn chê truyện tranh VN bây giờ dở quá, vừa không hấp dẫn, vẽ lại xấu chứ không đẹp và kỹ như truyện Nhật, đơn cử như truyện Cô Tiên Xanh chẳng hạn, nội dung thì giáo dục tầm thường và chán ngắt, hình vẽ thì đơn giản, không cách điệu… Tôi là người vẽ truyện CTX đây mà, nghe cũng xót ruột lắm, và da mặt cũng phải dày thêm 5 phân nữa mới dám viết những dòng này. Tuy nhiên tôi không buồn đâu, vì tôi đang lắng nghe các bạn đây.
    Các bạn cũng biết đấy, CTX đã phát hành hơn 200 tập, một con số không phải dễ dàng gì thực hiện ngày một ngày hai được, do đó CTX không phải do một mình tôi vẽ, mà còn có 3 họa sĩ khác nữa, đó là Họa sĩ Kim Khánh, Nguyệt Minh và Phan Mi. Tôi là người mới vẽ sau này, thời gian ba năm trở lại đây mà thôi. Để tạo ra một cuốn truyện tranh, cần phải có kịch bản, mà ở VN ta không phải cứ thích viết gì, vẽ gì là cũng được các NXB chấp nhận ngay đâu, ít nhất trong đó phải có một yếu tố giáo dục nào đó, do vậy mà các truyện CTX có người viết kịch bản riêng, họa sĩ chỉ vẽ theo các kịch bản NXB đã duyệt, nhiều khi cũng không ưng ý lắm, nhưng cũng phải vẽ vì đã duyệt rồi. Điều đáng nói là đối với lứa tuổi như các bạn thì CTX không thích hợp là phải rồi, vì đối tượng chủ yếu của CTX là thiếu nhi, mà đối với thiếu nhi thì nói chuyện giáo dục không thừa đâu các bạn ạ, ngay đối với các thanh thiếu niên như các bạn vậy, có bạn ăn nói còn chưa biết lễ phép là gì thì đừng nên cho việc giáo dục là nhàm chán, là rẻ tiền…
    Có nhiều công việc lắm lúc mình không ưng ý nhưng vẫn phải làm, vì đó là cuộc sống, còn không thì phải bỏ nghề thôi, đã đam mê thì phải chấp nhận gánh gồng, chê cái này chê cái nọ thì quá dễ, nhưng để làm ra nó thì không dễ đâu các bạn ạ, tuy CTX không được hay, vẽ không được đẹp, nhưng những người thực hiện chúng tôi vẫn tự hào là cứ mỗi cuốn truyện được phát hành, chúng tôi mang đến cho các em thiếu nhi một gương sáng, một điều tốt, thế là tạm đủ, còn kẻ khen người chê, đó là chuyện bình thường.
    Vâng, để có những cuốn truyện tranh VN hay, vẽ đẹp, cốt truyện súc tích, cao siêu, hấp dẫn, vừa mang tính giáo dục và vừa không nhàm chán, điều ấy không chỉ ngày một ngày hai mà làm được đâu, mà chúng ta cần phải có một bước đột phá mới được. Như tôi đã nói ở các bài viết trước, bước đột phá ở đây có nghĩa là có một cơ chế thông thoáng, có một thị trường rộng mở và có một môi trường cho các họa sĩ có thể làm việc và sống được, nghĩa là bãi bỏ những xuất bản phí linh tinh để dành đấy mà tăng tiền nhuận bút cho các họa sĩ, vì không ai có thể nuốt “không khí” mà làm nghệ thuật được, họa sĩ cũng cần có thù lao tương xứng để sống và sáng tác.
    Muốn vậy, chúng ta không chỉ hô hào hoặc viết vài trăm bài viết trên forum là xong đâu, mà chúng ta cần phải xắn tay áo vào làm. Có bạn bảo rằng, hãy nghe chúng tôi nói để biết chúng tôi muốn gì, muốn đọc gì, muốn xem gì. v.v. và v.v. người lớn các người đừng áp đặt mà hãy làm cái này cái nọ cho chúng tôi, đáp ứng điều này điều kia cho chúng tôi… Xin thưa với các bạn, tôi muốn trích ra đây câu nói của Tổng thống Hoa Kỳ John Kennedy ngày xưa là “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn, mà hãy tự hỏi rằng, bạn đã làm gì cho tổ quốc?”.
    Các bạn đặt câu hỏi đó với tôi thì tôi cũng đành chịu, vì tôi cũng như các bạn, chỉ là một họa sĩ bình thường mà thôi, nếu như tôi là Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa Thông Tin hoặc Giám Đốc một Nhà Xuất Bản nào đó thì đó là chuyện khác, tôi sẽ tự quyết định các phương hướng để phát triển dựa vào kinh nghiệm và thị hiếu người đọc, còn như bây giờ, tôi muốn đáp ứng cũng có được đâu? Đã mấy lần tôi đưa ra những kế hoạch, những cốt truyện mới để phát triển truyện tranh VN, cho thiếu nhi và cho thanh thiếu niên, kể cả truyện tranh dành cho người lớn nữa, nhưng các NXB họ có chú tâm tới đâu, tôi đành phải xếp xó vậy, không những tôi mà rất nhiều họa sĩ tâm huyết khác cũng chịu chung số phận như tôi, rất nhiều người đã chuyển nghề khác và số họa sĩ thực sự còn cầm bút vẽ sáng tác ở VN hiện nay hình như chỉ đếm được trên dưới mười người. Vâng, trên dưới mười người cho hơn 80 triệu dân, quả là một con số đáng buồn?!!
    Nếu vậy chẳng lẽ làm nghề họa sĩ truyện tranh không sống nổi ở Việt Nam ư? Theo tôi biết thì hầu hết các họa sĩ truyện tranh ở VN đều giao bản thảo cho các đối tác tư nhân liên kết với các Nhà Xuất Bản, đối tác ấy bỏ tiền ra in ấn và phát hành toàn bộ, lời lãi do họ chịu nên nhuận bút do họ quyết định là phải rồi, NXB chỉ có hình thức là biên tập và thu tiền xuất bản phí, thế là xong! Còn việc tiền nhuận bút là bao nhiêu ư? điều đó tùy thuộc vào thị trường quyết định cuốn truyện ấy bán có chạy hay không thì mới biết là số lượng in nhiều hay ít, nhuận bút cũng tùy thuộc vào các yếu tố này. Ở Tây Âu hay là Mỹ, một cuốn truyện tranh màu 64 trang có tiền nhuận bút thừa cho tác giả sống trong vòng 6 tháng đến 1 năm. Ở Nhật Bản một cuốn truyện tranh khổ nhỏ 100 trang cũng có tiền nhuận bút cho tác giả đủ sống trong 6 tháng. Còn ở Việt Nam, tiền nhuận bút cho một cuốn truyện khổ nhỏ 100 trang như thế giỏi lắm chỉ đủ sống trong vòng 1 tháng là may lắm. Vâng, 100 trang, nghĩa là mỗi ngày bạn phải hoàn thành 4 trang vẽ, kể cả soạn kịch bản, phân cảnh, vẽ tay trên giấy can, chụp đưa vào vi tính và dùng đồ họa vi tính để xử lý từng hình, từng trang, rồi in ấn chế bản ra từng trang một, liên tục từ ngày này qua ngày khác trong suốt một tháng ròng, và bạn cũng không được phép bệnh, vì bệnh thì sẽ trễ hạn giao cho Nhà Xuất Bản ngay, tuy căng thẳng như thế nhưng tiền nhuận bút chỉ để đủ cho bạn cầm cự sống mà thôi. Tôi nghĩ đó chính là câu trả lời vì sao mà đội ngũ họa sĩ vẽ truyện tranh VN không nhiều là vậy.
    Ngoài ra, trong việc sáng tác và xuất bản truyện tranh VN, không phải có nhiệt tình và tài năng là đủ đâu, mà còn chịu những khắc nghiệt do thị trường đưa tới nữa. Cách đây mấy năm, nếu các bạn theo dõi thì sẽ nhớ là có một tuyển tập truyện tranh màu rất đẹp, không hề thua kém truyện tranh nước ngoài, nội dung rất hay và in màu trên giấy láng do Họa sĩ Văn Minh thực hiện mang tên là Cọ Non, nói chung là rất tuyệt vời về nội dung và hình thức, thế mà ra chỉ được vài số là chết yểu, thật vô cùng đáng tiếc! Ngay cả những người trong nghề như chúng tôi cũng phải tiếc thay cho anh Văn Minh và nhiệt huyết của anh. Tôi chỉ đưa ra một thí dụ đó thôi để các bạn biết thế nào là tính khắc nghiệt của thị trường, một vài bài viết không thể nào nói hết được.
    Những nguyên nhân đó đã làm nhụt chí và đã làm cho giới họa sĩ truyện tranh hầu hết bỏ nghề đi làm việc khác. Mười lăm năm trước đây, đội ngũ họa sĩ chúng ta có khá nhiều nhưng ngày nay Văn Minh đã chuyển nghề khác, Nguyễn Trung Tín tập trung cho việc giảng dạy, Hoàng Tường chuyển sang vẽ mỹ thuật, Đức Lâm chuyển sang biên dịch, Duy Hải chuyển sang nghề in lụa, Kim Mai Trúc Thanh, Lâm Quốc Trung, Lê Minh hầu hết đã có tuổi và đã ngưng sáng tác, số còn lại quay sang việc xuất bản truyện copy. Điều đáng mừng là còn Họa sĩ trẻ Lê Linh với bộ Thần Đồng Đất Việt với sự hà hơi tiếp sức của Cty Phan Thị nên sẽ đứng vững được, Nguyễn Tiến Sỹ với bộ truyện Dzom cũng thế, anh còn rất trẻ để sát cánh cùng truyện tranh VN, tạo ra những tập truyện hay và ưng ý.
    Trong tình hình như thế, chúng ta cũng nhận thấy để vực dậy nền truyện tranh hiện nay không phải là dễ dàng gì, vì hơn mười năm nay, nói chính xác là từ khi bộ truyện Đôrêmôn xuất hiện ở VN và hàng loạt truyện Nhật Bản xuất hiện sau nó, giới trẻ đã có một cách nhìn khác, ham muốn hơn và đòi hỏi nhiều hơn.
    Thành thật mà nói, đây chính là sự thất bại của giới họa sĩ vẽ truyện tranh của chúng tôi, vì trong thời điểm này, các họa sĩ không biết nắm tay nhau hợp sức lại để sáng tạo và phát triển, hầu cạnh tranh với cơn lốc manga anime, mà lại xé lẻ và manh mún, rất đông họa sĩ không thèm cầm bút vẽ nữa mà lại chuyển sang photocopy truyện Nhật rồi đem in, không ít người phất lên nhanh chóng và sắm xe hơi lia lịa, mạnh ai nấy làm vì không cần vẽ mà lại có tiền nhiều và nhanh, chỉ cần dịch lời, photo và viết lời là xong, thậm chí có họa sĩ không thèm cầm bút kim viết lời nữa kìa, họ bỏ tiền ra thuê người khác viết, và họ cho đó là thị trường, là thức thời, là biết làm ăn. Ngay chính các Nhà Xuất Bản cũng tiếp tay cho họ, cứ việc copy và xuất bản thoải mái, không vẽ nên hoàn thành bản thảo copy rất nhanh, kịp phát hành và lợi nhuận nhiều, ai mà chẳng ham?
    Tình trạng ấy kéo dài hơn mười năm nay và cả đến tận bây giờ, quãng thời gian mười năm ấy đủ để đào tạo mấy thế hệ họa sĩ truyện tranh, thế mà chẳng ai quan tâm, chẳng ai nhắc nhở, chỉ còn một số rất ít vẫn chấp nhận cầm bút vẽ truyện tranh VN, đối trọng với cả một rừng truyện tranh nước ngoài, thế mà những cuốn truyện tranh VN ấy vẫn sống và sống cho đến tận hôm nay, bộ truyện CTX là một ví dụ. Rất nhiều người chê bai nó, nhưng phải hiểu rõ quá trình phấn đấu thì mới thông cảm được tâm huyết của những người thực hiện, nhiều người chê bai hết sức thậm tệ là vẽ xấu, là giáo dục tầm thường, nhưng tôi xin được hỏi, nếu quả tình truyện CTX tệ như thế thì làm sao nó vẫn tồn tại đến hơn 200 tập như bây giờ, người đọc không ngu dại gì cứ bỏ tiền ra mua những cuốn truyện dở như thế năm này qua năm khác, và cho đến tận hôm nay, cứ đều đặn 2 tuần phát hành một cuốn.
    Thậm chí có nhà báo nọ viết rằng Truyện tranh là thế giới của sự cách điệu mà truyện CTX lại bê nguyên xi như ngoài đời đưa vào, xin thưa với anh là làm nghệ thuật thì phải trăm hoa đua nở, có truyện vẽ theo cách điệu, có truyện vẽ theo tả thực mới phong phú được chứ, chẳng lẽ cuốn nào cũng phải cách điệu cả sao? Đó có khi không phải là lỗi của họa sĩ, mà có thể là họ phải làm theo yêu cầu của đối tác và của NXB. Nhà báo ấy còn chê rằng trong lúc truyện tranh Nhật Bản vẽ áo quần kiểu này sang kiểu nọ rất đẹp, hậu cảnh thì đưa tới vùng Ai Cập huyền bí xa xôi, tới những lâu đài bí ẩn, còn truyện tranh CTX thì cứ quanh đi quẩn lại cảnh thôn quê đường làng, cảnh lớp học, đường phố , ngõ hẻm, trang phục thì nghèo nàn, cứ áo quần xanh trắng, khăn quàng trên vai chán ngắt, vậy xin hỏi anh là kịch bản truyện như vậy chẳng lẽ chúng tôi vẽ theo kiểu anime mới đúng ý anh ư? Hay là làm vậy thì người khác lại cho rằng chúng tôi khùng? Còn đâu là những cậu bé nghèo hiếu thảo, còn đâu là những học sinh ngoan giúp bạn vượt khó? Thiếu nhi ở VN đi học không vẽ khăn quàng thì vẽ gì đây? gặt lúa chăn trâu mà không vẽ thôn quê đường làng thì vẽ gì đây? chẳng lẽ vẽ cảnh chăn trâu trên phố phường Tokyo hay trong lòng kim tự tháp Ai Cập? Rất may là dưới bao lời chê bai đả kích của những người cực đoan, bộ truyện này vẫn được các bạn nhỏ tuổi dành cho sự ưu ái và đón nhận nên mới sống đến ngày hôm nay, và chúng tôi tin rằng, nó vẫn còn sống thêm một thời gian dài nữa, vì thiết nghĩ giáo dục không bao giờ thừa. Bộ truyện này của đối tác tư nhân liên kết bỏ tiền ra làm chứ có phải được Nhà nước bù lỗ đâu? Nếu nó không được các vị phụ huynh và các cháu thiếu nhi đón nhận mua về, thì chắc hẳn đối tác ấy sập tiệm từ lâu rồi.
    Có người lại bảo sao truyện của chúng ta vẽ xấu và không kỹ bằng Nhật Bản? Điều đó rất đúng, vì ở Nhật Bản, để thực hiện một cuốn truyện tranh, họ thường có một nhóm khoảng 7, 8 người hoạt động trong những điều kiện tối ưu, người chuyên viết kịch bản, người chuyên phân cảnh, người phác bằng bút chì, người chuyên viết chữ, người chuyên vẽ bút mực, người chuyên vẽ chi tiết, người chuyên tô màu, người chuyên về đổ tram và xử lý bằng vi tính, có vậy mới nhanh và đẹp được, còn ở VN chúng ta có ai đỡ đầu đâu mà lập nhóm? Họa sĩ thường phải tự mình thực hiện, tiền nhuận bút có đủ đâu mà thuê thêm người? để vẽ một cuốn có chất lượng như Nhật Bản, một họa sĩ cần phải làm 3 tháng mới xong, tiền nhuận bút chỉ đủ cho anh ta sống 1 tháng, còn 2 tháng kia ngồi nuốt không khí mà vẽ à? trong lúc cần phải hoàn thành nhanh cho kịp thời gian thì làm sao mà vẽ cho kỹ được? Do đó mà các họa sĩ phải liệu cơm gắp mắm, cố hoàn thành cho kịp giao bản thảo để phát hành cho nên chất lượng không được như Nhật Bản là đúng rồi.
    Chúng ta biết phê phán, biết chê bai, sao chúng ta không thử bắt tay viết kịch bản cho hay hơn, cho giáo dục cao siêu hơn, cho hấp dẫn hơn đi, sao chúng ta không cầm lấy bút vẽ sáng tạo ra nhiều nhân vật hay đẹp để đưa đến tay người đọc những bộ truyện hay và hấp dẫn đi? Tóm lại, nói thì hay lắm, nhưng làm thì chỉ là một con số không to tướng.
    Cũng từ thời điểm đó giới trẻ VN bắt đầu đam mê truyện Nhật Bản, thấy đẹp nên bắt chước vẽ theo, rất nhiều bạn cũng tập tành vẽ theo nét vẽ đó, không thể nào trách họ mê truyện nước ngoài được, vì truyện tranh VN chúng ta không có để mà đáp ứng cho họ, nhưng từ chỗ đam mê bắt chước, các bạn trẻ lại lên giọng kẻ cả, phê phán đòi hỏi xã hội phải làm cái này cái nọ cho họ, phải đáp ứng cho họ những bộ truyện này truyện kia để thích hợp với lứa tuổi của họ, không vừa ý thì họ lên án, chống đối, chê trách. Tôi không đồng ý về những thái độ này, vì các bạn ấy chỉ biết khinh miệt mà không biết xây dựng, các bạn nói nhiều lắm, nhưng chính các bạn đã đưa ra được một đề tài nào mới, một nhân vật nào mới hoặc một kịch bản nào mới chưa? hay là chỉ biết đưa lên mạng những hình ảnh bắt chước anime manga của Nhật Bản rồi lại tự phong cho mình là trào lưu hiện tại, là đã tìm ra thần tượng của giới trẻ, v.v và v.v…
    Năm này qua năm khác, lối vẽ ấy đã nhập tâm trong óc, hễ cầm bút lên phác thảo là giống như lối vẽ Nhật Bản. Người xưa có nói: “Trong nghệ thuật, bắt chước chính là tự giết mình”. Quả thật một số đông bạn trẻ có đưa cho tôi xem một vài trang vẽ của mình, tôi cố tìm ra một nhân vật nào đó khác với manga anime để thể hiện sự sáng tạo của bạn ấy nhưng hầu như không có. Mà nói thật, bắt chước thì làm sao đẹp bằng nguyên bản truyện Nhật được. Điều đáng bắt chước anime và manga đó là học hỏi cách dựng hình nhân vật, cách phân cảnh sao cho sinh động và hấp dẫn, cách ứng dụng đồ họa vi tính làm nền, đổ tram vào tranh vẽ… thì chúng ta không học, chúng ta cứ bắt chước vẽ mắt cho to, cho long lanh như họ, miệng mím nhỏ lại hoặc há toác ra mười hình như một, điều đó có lợi gì đâu? Chắc chắn họ vẽ đẹp hơn ta rồi. Do đó mà có một vài bạn trẻ sau khi vẽ được đôi ba chục trang đưa tới Nhà Xuất Bản, NXB thấy giống truyện Nhật quá, mà lại không đẹp và hay bằng truyện Nhật, do đó ai dại gì bỏ tiền ra đầu tư in ấn nên từ chối, NXB không nhận nên tác giả sinh ra buồn lòng và cho rằng xã hội không ưu ái đến “tài năng” của mình, và thế là lại đả kích truyện tranh VN tiếp. Những việc làm như thế này chắc chắn không có lợi cho sự phát triển truyện tranh VN cũng như cho chính tác giả trẻ ấy.
    Vậy thì theo chúng tôi, bạn hãy nhìn vào thực tại mà sáng tác ra cái mới, cho dù chưa hay nhưng là của mình, dần dần rồi cũng sẽ đẹp và hay thôi, tôi nghĩ nếu cố gắng thì các bạn trẻ ấy sẽ thành công. Xin các bạn trẻ hãy nhớ rằng, để tạo nên lối vẽ Anime Manga, các họa sĩ Nhật Bản phải bỏ ra hằng chục năm mới có được như ngày hôm nay, chúng ta cần học hỏi họ chứ đừng nên bắt chước y khuôn theo họ, vì bắt chước thì không thể nào bằng họ rồi, mà chúng ta lại bị đánh mất chính mình nữa.
    Một điều tôi muốn nhắn nhủ các bạn trẻ là hãy nói ít lại và dành thời gian cầm bút vẽ nhiều hơn đi, và quan trọng hơn là hãy biết khiêm tốn học hỏi, chớ vội khoe khoang và chê bai người này người khác mà hãy tìm học cái hay trong họ, ngay chính tôi đây, tôi đã có hơn 500 đầu truyện tranh được xuất bản, đầu đã hai thứ tóc, thế mà tôi vẫn phải ráng học, học từ anime manga, học từ những ý tưởng ngây ngô mới lạ của các em nhỏ, học từ những bức tranh vẽ chệch choạc của các bạn trẻ để tìm ra cái hay cái mới. Không muộn đâu các bạn ạ! Tôi tin rằng với niềm say mê và tin vào khả năng của mình, các bạn sẽ thành công, vực dậy được thị trường truyện tranh VN hiện nay, và biết đâu sau này sẽ có một lối vẽ mang đậm phong cách riêng cho VN mình như anime của Nhật vậy, phải không các bạn?

<p class="postmetadata alt"> <small> Bài viết này được gởi vào ngày Saturday, March 1st, 2008, 7:47 pm và được ghi trong chuyên mục <a href="http://www.hunglan.com/?cat=1" title="View all posts in Truyện Tranh" rel="category">Truyện Tranh</a>. Bạn có thể theo dõi bất cứ lời bình nào của bài viết này thông qua <a href='http://www.hunglan.com/?feed=rss2&#038;p=18'>RSS 2.0</a>. Bạn có thể bỏ qua việc ghi lời bình này. Pinging hiện chưa được phép thực hiện. </small> </p>
  1. #1 by nguyen thi my dung - July 8th, 2008 at 10:24

    mình rat hieu tam trang cua joi tre,dung la ho co yeu cau wa dang ap dat truyen tranh vn phai y chang nhu manga nhat ban.Nhung le nao ko the co loi ve nao chi tiet ky cang mang cai hay cua manga nhung van co net truyen thong viet nam va mang lai nhung bai hoc sau xa thuc te sao?Uoc mo cua minh cung la tro thanh 1 hoa si truyen tranh nhung sao doc xong bai viet tren thay u am wa vay.Ban co the gui email tro chuyen voi minh theo dia chi tren de ban them ve van de nay.

  2. #2 by Chủ nhiệm - July 8th, 2008 at 14:29

    Trang web đã tích hợp sẵn bộ gõ tiếng Việt. Mong bạn hãy gõ tiếng Việt giùm để bài viết chính xác tiếng Việt hơn nhé!

  3. #3 by Nguyễn Minh Hường - August 4th, 2008 at 15:02

    Tôi cũng là một người rất yêu thích vẽ truyện tranh và vẫn đang cố gắng hoàn thành bộ truyện của mình.Nhưng vừa đọc trang do chủ ngiệm viết tôi thật sự cảm thấy nản đi nhiều.Nhưng tôi cũng không có ý định bỏ cuộc vì tôi đã muốn bắt đầu muốn cầm bút vẽ truyện từ năm tôi lên lớp 7 và tôi biết việc này thật sự quan trọng với tôi. Tôi không phản đối với những điều mà chủ nhiệm đã nói, lối vẽ manga anime đã ảnh hưởng sâu sắc đến thị hiếu và phong cách vẽ của những người muốn trở thành hoạ sĩ bây giờ, ngay cả tôi cũng không phải là một ngoại lệ. Nhưng tôi cũng thật sự cảm thấy cho dù có học vẽ theo phong cách ấy nhưng không ai có thể làm cho nó giống 1 manga anime y nguyên hoàn toàn được, vì mỗi người đều có phong cách nhất định và nó luôn ành hưởng đến từng nét vẽ của chúng ta. Vì thế mà bức tranh của hai người vẽ y một mẫu vẫn có thể khác nhau và người ta vẫn có thể nhận ra những bộ truyện tranh của cùng một tác giả. Điều mà tôi muốn nói ở đây là, mỗi tác giả để lại dấu ấn của mình trong bộ truyện nhiều hơn họ nghĩ. Vậy thì sao truyện tranh VN lại không thể vậy ? Chúng ta có thể tiếp thu được phong cách vẽ của các nước khác và vẫn có thể giữ nguyên bản sắc của mình. Đó không phải là một việc không thể. Cho nên tôi rất đồng ý với ý kiến của bạn Mĩ Dung ở trên, Phong cách của người vẽ truyện không thể hiện ở việc họ lựa chọn cách vẽ nào, họ đã có thể có một bản sắc cho riêng mình từ lúc họ bắt đầu cầm bút vẽ. Vậy thì tại sao lại không tiếp nhận họ chỉ vì cách vẽ của họ mang hơi hướm của 1 manga anime. Còn về nội dung giáo dục, tôi tin rằng không ai vẽ một cuốn truyện tranh chỉ để cho vui hay giết thời gian cả. Họ vẽ vì có niềm đam mê thực sự. Họ đều muốn truyền đạt những tư tưởng của mình thông qua cuốn truyện. Nhưng không phải tư tưởng đó chỉ cần thông qua 1 vài lời nói của nhân vật là có thể hiểu hết. Nó sẽ được bộc lộ thông qua những hành động của nhân vật tính cách của nhân vật để người đọc đi sâu vào mới hiểu chứ không phải truyền đạt một cách máy móc để đọc qua đã thấy ngay. Đó chính là thành công mà manga đã đạt được. Chúng ta cũng có thể làm được như thế. Tôi tin là như vậy nếu có thể nhìn sâu sa mọi vấn đề chứ không chỉ xem xét trên bề nổi. Tôi rất mong các hoạ sĩ vẽ truyện hay những người đang ấp ủ ước mơ trở thành hoạ sĩ có thể được tiếp nhận những ý tưởng mà họ có chứ không phải làm theo một sự sắp xếp cứng nhắc nào đó. Những sự sắp đặt chỉ làm cho họ mất đi phong cách của chính mình. Lúc đó thì ai có thể trách những gì họ viết, những gì họ vẽ là nhàm chán, sáo rỗng. Đó là cách duy nhất để nền truyện tranh VN có đủ khả năng cạnh tranh với manga NB. Tuy tôi không biết tương lai suy nghĩ của tôi có thể đổi thay hay không, nhưng đến giờ phút này tôi vẫn mong có thể trở thành một hoạ sĩ kể cả khi số người có cùng ước mơ như tôi chỉ có thể đếm trọn trên 10 đầu ngón tay. Tôi rất mong rằng tương lai sẽ có hi vọng cho những hoạ sĩ vẽ truyện tranh của VN, những người có niềm đam mê thực sự.

  4. #4 by Chủ nhiệm - August 4th, 2008 at 15:12

    Cám ơn bạn đã góp ý rất chân tình. Tất nhiên nhận định trên của tôi chỉ là của riêng tôi, chứ không ai có thể quả quyết nét vẽ này được nét vẽ kia không được cả. Thị trường sẽ quyết định cuốn truyện ấy có thành công hay không mà thôi.
    Dựa vào kinh nghiệm và thực sự thấy sự thất bại của một số truyện bắt chước nên tôi mới nói thế thôi, chứ tôi không có ý gì khác, cũng như không phải là người đề xuất vẽ lối này lối nọ theo ý mình đâu.
    Dù sao thì cũng rất cám ơn bạn. Chúc bạn thành công nhé!

  5. #5 by thai son - February 5th, 2009 at 10:38

    còn cháu lại thấy truyện VN nào nét vẽ cũng giống nhau…còn truyện Nhật dù gọi chung là Manga nhưng có rất nhiều nét vẽ khác nhau cực kì phong phú và đa dạng.Xin hỏi chú Hùng Lân là chú đã xem những truyện tranh hiện đại cùa Nhật như Itto.Shaman King , Konan chưa và nếu có chú đã rút ra được kinh nghiệm gì cho chính mình….và cho cả lớp trẻ

  6. #6 by Chủ nhiệm - February 5th, 2009 at 12:55

    Chú đã xem một số rồi, nhưng chú đang rất bận nên chưa có thời gian trả lời cụ thể cho cháu được vì còn phải lo vẽ, và chú không muốn bắt chước nét vẽ của Nhật vì bắt chước thì làm sao đẹp bằng họ được? Bắt chước là tự giết mình đấy cháu à, chú chỉ học các kỹ năng khác mà thôi, những cuốn truyện VN mình bắt chước manga Nhật thì không sống lâu và thường hay chết yểu là thế. Nếu muốn, cháu hãy vào diễn đàn chú và những người khác có nói rõ về vấn đề này.

  7. #7 by kimlong - February 11th, 2009 at 02:31

    Thân chào anh Hùng Lân và Mỹ Dung, Minh Hường, Thái Sơn.
    Qua sự trao đổi giữa một bên đã là chuyên nghiệp vẽ truyện tranh và một bên chập chững bước vào sự đam mê vẽ truyện. Tôi cũng là người thích vẽ truyện tranh,… nhưng không đam mê như các bạn và cũng không chuyên nghiệp như hoạ sĩ Hùng Lân.
    Có lẽ vì thời gian công việc không cho phép.
    Ý kiến và quan niệm của mọi người không giống nhau được.
    Sở thích và nghề nghiệp theo tôi vẫn chưa phân định rõ ràng.
    Theo nghề nghiệp với cái nhìn sâu sắc của họa sĩ Hùng Lân quả là một kinh nghiệm “chiến trường” không sai.
    Còn về yêu thích vẽ, chưa chắc là cái nghề nuôi sống bản thân, vẽ chơi chơi coi như một hobby, thì có thể được hâm mộ.

    Nhớ không lầm anh Hùng Lân nhận tác quyền hay thù lao sáng tác chỉ có 800.000 đồng, chuyện thằng bờm thì phải? Một công trình hì hụt ngày đêm tâm huyết,so ra thì không xứng, như đối với hoạ sĩ vẽ tranh ngoại quốc.
    Nhưng dù sao cũng gióng lên tiếng nói của một hoạ sĩ vẽ tranh Việt Nam. Với nét đặc thù của dân tộc. Vẫn còn được mọi giới hâm mộ!

    Nhưng sự ảnh hưởng tư tưởng của tranh vẽ Nhật, Hàn Quốc, v.v.. không ít nhiều làm ảnh hưởng đối với cái nhìn của tuổi trẻ ngày nay. Tất nhiên họ phải có thần tượng để theo phong cách, hy vọng tư tưởng sẽ khác hơn chăng?
    Họ có thể đạt được sự thành công mau chóng, theo mong muốn trong giới các bạn trẻ mê say phong cách của Nhật hiện nay, dù là na ná?

    Giống như tôi, thần tượng tôi thích nhất là truyện tranh của anh VIVI. Nay thêm hoạ sĩ Hoàng Tường. Một nét vẽ đặc thù VN. Tôi thì rất “TỆ” khi vẽ “bắt chước”, nhất là vẽ chân dung … CHỊU CHẾT… nên nét vẽ vẫn là của riêng mình, đôi khi cũng bị ảnh hưởng của hoạ sĩ VIVI hoặc trong các phim hoạt họa tây phương.

    Mạn phép xin anh Hùng Lân cho tôi được liên hệ với các bạn trẻ trên diễn đàn của anh nhé.
    Nếu các bạn muốn trao đổi với tôi về tranh vẽ chúng ta có thể nói chuyện với nhau. Tôi cũng rất muốn xem tài năng của các bạn. email: longky06@yahoo.dk
    Tôi có một tiểu phẩm nho nhỏ đã được đăng nơi báo Dân Chúa Âu Châu. Tác phẩm thực hiện, hiện nay của tôi hướng về tôn giáo. Tôi là người Công Giáo.

    Chân thành cám ơn anh Hùng Lân.
    Nếu những trao đổi không thích hợp với diễn đàn anh cứ xóa đi nhé.

  8. #8 by Chủ nhiệm - February 11th, 2009 at 04:04

    Cám ơn bạn đã nhận xét rất chân tình. Vivi và Hoàng Tường là hai họa sĩ tôi thích nhất và tôi bị ảnh hưởng ít nhiều về nét vẽ của 2 họa sĩ này.
    Mong bạn thỉnh thoảng ghé thăm và góp ý.
    Chúc bạn vui mạnh.

  9. #9 by nguyễn ngọckhánh - March 2nd, 2009 at 09:27

    Đúng như chú nói…có một số bạn ăn nói còn chưa biết lễ phép là gì thì đừng nên cho việc giáo dục là nhàm chán, là rẻ tiền… Nhưng, dạy con từ thủa còn thơ….để đến bây giờ…chắc gì dạy được.
    Còn về việc vẽ vời và cốt truyện cháu chỉ có “cảm nhận của riêng mình” như thế này:
    – Cháu thấy truyện chữ của vn rất hay…và tà áo dài của vn thì rất đẹp. Cháu nghĩ nếu như có sự kết hợp này thì rất hay. Cháu luôn mơ ước có một máy ảnh để lưu lại những cảnh dẹp và những tà áo đai vô vô cùng đẹp ấy. À, chú có thể vẽ cho cháu một bức tranh về người con gái mặc áo dài được không ạ. Hì. – Cháu biết chú bận lắm…nên nếu không được cũng chẳng sao.
    Cháu chỉ có những cảm nhận riêng như vậy thôi. Có gì sai sót mong chú và mọi người bỏ qua… :D

  10. #10 by thai son - March 9th, 2009 at 11:36

    mấy cái truyện như thần đồng đất việt vẽ thì xấu,mồm thì ngoác,nội dung thì rập khuôn tích trạng vào 1 thằng nhóc mới 6 tuổi,ko sáng tạo ra hồn.bác lê linh thì ko muốn sáng tác nữa mà bà giám đốc phan thị lại đòi vẽ tiếp,khi lê linh ra đi,xúat bản được tập đầi “long thánh” thì bà ấy lấy cớ thu hồi,lí do rất nhảm nhí:ăn cắp hình tượng của tý(trong khi nhân vật tý là do chính lê linh sáng tạo)
    khiếp quá,ko biết khi ra đời làm truyện tranh cháu có bị chèn ép như vậy ko nữa,sự đời thật phức tạp, nhuận bút,bản quyền thật quá lộn xộn,nhốn nháo
    xin lỗi cháu đã post ở đây nhưng vì diễn đàn buồn quá nên post ở đây thì chú hùng lân mới chú ý

  11. #11 by Chủ nhiệm - March 9th, 2009 at 17:28

    Cháu ơi, khoan chê cái đã. Cứ bắt tay vào làm đi rồi biết cháu à. Ở đây cũng như trên diễn đàn, chú quan niệm hãy làm nhiều hơn nói. Như vậy mới hiệu quả cháu à.

  12. #12 by Nguyễn Hồng Quân - February 6th, 2010 at 17:18

    Chủ nhiệm :
    Cám ơn bạn đã nhận xét rất chân tình. Vivi và Hoàng Tường là hai họa sĩ tôi thích nhất và tôi bị ảnh hưởng ít nhiều về nét vẽ của 2 họa sĩ này.
    Mong bạn thỉnh thoảng ghé thăm và góp ý.
    Chúc bạn vui mạnh.

    Có phải bác Hoàng Tường vẽ minh họa cho báo Mực Tím đấy không ạ? Cháu cũng rất thích. Nét vẽ lem nhem theo kiểu đẹp, rất có hồn, rất vui nhộn.

  13. #13 by nguyễn thị mỹ hạnh - July 22nd, 2011 at 16:14

    A! chú Hùng Lân thần tượng 1 thời của cháu. Năm nay cháu 23t rồi, quá lớn để ko còn lúc nào cũng kè kè cuốn truyện nữa nhưng cháu vẫn rất thích truyện tranh, nhớ cái thời cháu còn đi học lớp 1 thì mỗi lần cháu đạt điểm 10 là bố cháu lại mua cho cháu 1 cuốn cô tiên xanh, tấm lòng vàng. Với đam mê truyện tranh cháu đã thi đậu vào trường học chuyên ngành đồ hoạ quảng cáo. Năm nay cháu làm đồ án tốt nghiệp ,cháu chọn truyện tranh để làm và bộ chuyện mà cháu design là bộ truyện cô tiên xanh của chú….Nhưng ý tưởng vừa nhen nhóm thì vội bị dập tắt ngay chú ạ. GV họ luôn ko thích nét vẽ manga nhưng lại chẳng chịu những nét vẽ riêng của mình. Cháu đã cho cô tiên bận 1 chiếc áo dài xanh, dáng vóc thanh tao, chân bước trên sen khăn luồn tay thướt tha. Nhưng mà họ ko chịu vì 1 lý do hết sức đơn giản……..VN ko có tiên và ko có chuẩn mực cô tiên họ chưa thấy nên họ ko chấp nhận.Cháu vì thời gian đồ án quá gấp, lại bị chĩa nhiều mũi nhọn về chuẩn mực VN quá lớn nên đã chọn cho mình 1 bước đi khác. cũng nét vẽ , cũng quần áo trang phục Việt Nam chỉ khác là ko có ctx thôi ạ.Sắp tới chấm bài, cháu hy vọng mình sẽ hoàn thành tốt. Chào chú ạ

  14. #14 by Trần Quang - March 22nd, 2012 at 08:10

    Chào chú. Cháu là fan Hesman ngày bé tí. Cháu muốn hỏi hiện giờ chú đang làm truyện gì ạ? cháu ngoài Bắc ko biết có mua đc để đọc ko…

  15. #15 by Chủ nhiệm - March 23rd, 2012 at 06:21

    @MỹHạnh @TrầnQuang:
    Cám ơn các cháu đã ghé thăm nhé! Chú vẫn đang vẽ với nhiều thể loại khác nhau cháu à.
    Chúc các cháu vui khỏe.
    :-D

  16. #16 by Trần Ngọc Đăng Trình - February 12th, 2013 at 03:22

    Cho cháu hỏi, vì sao ta ko vẽ dạng như Comic & Cartoon phương Tây ạ :D
    Vẽ theo nét Cartoon phương Tây tuy trẻ con, nhưng phù hợp với mọi lứa tuổi mà :D
    Vẽ theo Comic phương Tây thì hình ảnh khá là thật phù hợp với lứa tuổi HS- SV 18 trở lên.

XIN LƯU Ý

Trước khi đặt câu hỏi, xin hãy đọc kỹ các phần comments trước đây để khỏi bị trùng lắp, vì chúng tôi không có đủ thời gian trả lời lặp đi lặp lại nhiều lần. Đồng thời, xin hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để khỏi hiểu nhầm từ ngữ. Bộ gõ tiếng Việt đã được chúng tôi tích hợp vào trong trang web này và quý vị có thể gõ theo kiểu Telex, VNI hoặc VIQR đều được cả. Do đó, các nội dung không dấu sẽ bị coi là spam và sẽ tự động bị xóa khỏi mục này. Xin kính báo.


(sẽ không hiển thị)
  Chọn kiểu gõ tiếng Việt: TELEX VNI VIQR Tắt
<div style="padding: 3px; border: 1px solid #DDD;">Bạn cũng có thể dùng một số định dạng HTML code thông thường như:<br> - Gõ &lt;b&gt;chữ đậm&lt;/b&gt; sẽ thành <b>chữ đậm</b>.<br> - Gõ &lt;i&gt;chữ nghiêng&lt;/i&gt; sẽ thành <i>chữ nghiêng</i>.<br> - Gõ &lt;b&gt;&lt;i&gt;chữ đậm nghiêng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; sẽ thành <i><b>chữ đậm nghiêng</b></i>.<br> - Gõ &lt;font color=&quot;#FF0000&quot;&gt;chữ màu đỏ&lt;/font&gt; sẽ thành <font color="#FF0000">chữ màu đỏ</font>.<br> - Gõ &lt;font color=&quot;#FF0000&quot;&gt;&lt;b&gt;chữ màu đỏ đậm&lt;/b&gt;&lt;/font&gt; sẽ thành <font color="#FF0000"><b>chữ màu đỏ đậm</b></font>.<br> - Gõ &lt;img src=&quot;path&quot;&gt; để đưa hình vào (với path là đường dẫn của hình trên net với chiều rộng không quá 600 px).<br> - Gõ &lt;blockquote&gt;đoạn văn&lt;/blockquote&gt; để trích dẫn đoạn văn.</div>

  1. No trackbacks yet.