Mấy ngày nay vừa bận và cũng vừa bệnh, bận vì Tết đến chân rồi mà chưa được nghỉ, bệnh vì ai kêu ham làm gì, vì vậy mà những lúc nằm mọp một chỗ, tôi cứ lôi cuốn Còn chút gì để nhớ của Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh ra đọc đi đọc lại, không nhớ là lần thứ mấy rồi, nhưng hầu như tôi cũng gần thuộc, mau thuộc là vì ông ấy viết sao mà gần gũi quá, thấy như có chính mình trong đó vậy, hôm …
Xem tiếp toàn bài »
những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.
những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.
các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.
Chẳng hiểu những giọt nước mắt ngày xưa có thật thà hay là giả trá, có dại khờ hay u mê gì không? Nhưng tôi biết là em yêu tôi, bằng một thứ tình yêu đầu đời rất đáng quý và đáng trọng, cái tuổi 16 của em ngày xưa còn đơn sơ mộc mạc lắm, cho dù ngày ấy em học ở Marie Curie cũng là dạng trưởng giả lắm rồi, nhưng so với cái tuổi 16 ấy bây giờ thì rõ ràng cái nét đẹp tình yêu đơn …
Thường thì mỗi năm cứ đến độ xuân về, tôi gắng làm một cái gì đó để đón xuân, bình thường thì năm nào cũng viết một đôi câu đối treo trong nhà cho nó mới mẻ, năm nào siêng thì viết một ca khúc nào đó để đón xuân. Năm ngoái viết ca khúc “Hương xuân bên thềm” có gởi lên cho Ca sĩ Khắc Dũng để anh xem thử và hát thử, vì anh cũng còn là một Nhạc sĩ nữa, anh khen là được làm mình lên …
Xã hội phát triển theo từng ngày từng giờ, nên lắm khi nhịp sống con người cũng hóa thành máy móc lúc nào chả hay, không chừng tình yêu nó cũng được lập trình chứ e rằng khó được thi vị như trước kia. Thật vậy, khoa học và công nghệ đưa con người ta tới sự thoải mái và hoàn thiện, nhưng cũng khiến con người ta lắm khi khô cứng và rập khuôn như máy móc, cảm thấy hơi bị uổng là vậy.
Chẳng qua là hôm nay ngày …
Đóng blog lại
nhưng tôi vẫn ngồi đây
nhìn đời
bằng cặp mắt lạnh lùng như Arnold trong Terminator
sau cặp kính đen của một rôbôt hủy diệt
Muốn quên đi cuộc đời thật
cần phải đeo kính đen
để thấy chung quanh
màu xám
u ám
và lạnh băng
để tư duy ai nấy nhuộm một màu hồng
như các chủ ông muốn thế
Nhưng cuộc đời lắm dâu bể
chông chênh qua lại như bàn tay
lật sang bên này
rồi úp sang phía khác
Tư tưởng con người lúc nào cũng muốn vươn lên phía trước
Cho tôi, cho anh nhoẻn miệng cười nhìn nhau
để …
Tôi không dám dùng từ Văn học mạng như web site của Nhà văn Trang Hạ ra đời cách đây ít lâu, vì những gì hiện hữu trong các bài viết trên các mạng xã hội mà tôi đã cảm nhận từ trước đến nay, quả thật tôi chưa dám quy nạp nó thành văn học, chỉ là những mảng văn chương vương vãi mỗi nơi một ít. Tôi dùng từ văn chương bởi vì những bài viết tôi xem, những câu cú tôi cảm nhận theo tôi chỉ có …
Mấy ngày nay bận việc đến mụ cả người đi, không còn chỗ cho xì-trét nữa. Sáng nay mới hơi nhẩn nha được đôi chút, ngồi làm việc chợt nghe lại bài hát rất xa xưa:
Người đi qua đời tôi…
Không nhớ gì sao người?
Ôi! Nhạc sĩ Phạm Đình Chương ơi! Nhớ chứ! Làm sao mà quên được? Vì ai đó một lần bước qua đời ta thì chắc là khó quên lắm. Nhiều lúc ta tự nhủ thầm: Cố quên! Cố quên đi! Nhưng quả thật là khó, vì cố …
Tôi đưa cái hình Napoleon Bonaparte này lên minh họa cho bài viết này như để nói lên cái ý chí tuyệt vời của ông, từ một tay trung úy quèn thế mà lên thành Hoàng Đế nước Pháp uy danh lừng lẫy. Cái thành ngữ Nothing is impossible này tôi thường hay bắt gặp nhiều nơi trên mạng. Tôi thích cái câu này lắm. Thích bởi vì nó như là một cái kim chỉ nam cho tôi biết mà phấn đấu với người, với đời… Thích bởi cái này …
Những ngày qua, cư dân mạng nhốn nháo tìm nơi cư ngụ khác sau khi nghe tin Y!360 chính thức đóng cửa, và điều chúng tôi dự đoán đã xảy ra: sẽ có nghẽn mạng khi dòng người di cư hối hả chạy tìm nơi xây nhà, họ tìm nơi nào gần giống nhà cũ của họ nhất, Việt Nam ta chưa quen lối giao tiếp ngắn gọn kiểu twitter hoặc facebook, cũng chẳng khoái kiểu biệt thự của live hoặc của blogger, chúng ta thích cư ngụ kiểu xóm …
Tiếng Việt mình quả thực rất phong phú, mà quả thực cũng rất là bí ẩn. Bằng chứng là từ láy mè trong màu mè thực lòng tôi chẳng biết nghĩa ra răng? Thế mà dùng nó lại hay mới lạ chứ, thí dụ như các tính từ đi sau chữ màu như màu hồng màu cam màu xanh lơ vân vân và vân vân… tất nhiên đầy ý nghĩa và cảm xúc rồi, thế nhưng màu mè thì chẳng biết là cái màu gì, không biết nhưng ngày nay …
Nếu tôi nhớ không lầm thì Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên có viết về tháng Sáu:
Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt,
Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa.
Ông lạy trời mưa để phong tỏa lối người yêu về, chẳng cho nàng về nữa. Ghê nhỉ? Nghe tình quá xá cỡ thợ mộc, nhưng đối với tôi, và cả gia đình tôi, tháng Sáu là tháng có nhiều dịp kỷ niệm nhất, mới đầu tháng là cái thằng Papillon khóc oe oe chào đời, rồi đến chị Hai, đến …