Nước mắt dại khờ

Chẳng hiểu những giọt nước mắt ngày xưa có thật thà hay là giả trá, có dại khờ hay u mê gì không? Nhưng tôi biết là em yêu tôi, bằng một thứ tình yêu đầu đời rất đáng quý và đáng trọng, cái tuổi 16 của em ngày xưa còn đơn sơ mộc . . . → Read More: Nước mắt dại khờ

Trời mưa nói chuyện ma

Cứ mỗi lần mưa bão ập về, tôi lại nhớ đến rất nhiều thứ, rất nhiều chuyện muốn nói về những ký ức đã trôi xa, cũng như những hiện tại mà tôi đang có. Mưa mang đến niềm vui cho nông dân, cho cây lá tốt tươi, nhưng mưa cũng mang đến biết . . . → Read More: Trời mưa nói chuyện ma

Chuyện chữ nghĩa

Khoảng đầu thập niên 80, lúc đó mới giải phóng được năm bảy năm gì đó, tình hình dân cư ở nhiều địa phương nước ta có nơi còn rất là tăm tối, nhất là các vùng cứ địa cách mạng và vùng kinh tế mới, nơi chúng tôi về sinh sống, lắm người . . . → Read More: Chuyện chữ nghĩa

Sao lại giết tôi?

Kể ra thì tôi cũng có cha đấy, nhưng bây giờ tôi không biết cha tôi là ai, vì trong một phút vừa bốc đồng vừa nhẹ dạ, mẹ tôi quên đi cái giá trị của người con gái mà nghe đâu người ta gọi là sự trinh tiết, do đó mà có tôi hiện hữu . . . → Read More: Sao lại giết tôi?

Ân xá

Ân có nghĩa là ban ơn, tạm gọi là thế đi nhỉ. Xá nghĩa là tha tội, thôi thì cứ hiểu nôm na là vậy. Chẳng qua là Papi nhà tui học ở Trường Đời nên chỉ biết định nghĩa nôm na như thế cho nó khỏe, chứ đâu phải bác học rồi ăn . . . → Read More: Ân xá

Hai lần một mình dưới mưa

Đẹp…

Hồi ấy mình còn là sinh viên, khoảng thời gian quá đẹp trước ngày giải phóng ấy mà, tuy chẳng được bao lâu nhưng cũng có rất nhiều điều đáng nhớ. ĐH Khoa Học Tự Nhiên bây giờ trước đây có tên là Faculty of Science, trực thuộc Viện Đại Học Sài . . . → Read More: Hai lần một mình dưới mưa

Tiếng mưa đêm

Đã ba đêm nay rồi, đêm nào cũng có mưa, thành ra sáng dậy bầu trời cũng u ám theo, không thấy mặt trời lên để đón ánh bình minh, thói quen đón ánh nắng sớm mai đã thay đổi…

Nguyên nhân là Mưa đêm! Vâng, sao tôi lại nói về mưa đêm . . . → Read More: Tiếng mưa đêm

Cho lần cuối

 Tôi gặp lại nàng vào một buổi chiều mưa:
- Phải V đó không? Đúng là V đây mà! Phải không?
- Ô… anh vẫn nhận ra em à?
Nàng gọi tôi bằng anh, dù nàng hơn tôi một tuổi và ngày xưa nàng học trên tôi một lớp. Ánh mắt nàng sáng lên mừng rỡ như . . . → Read More: Cho lần cuối

lưu trữ