<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Một thời để nhớ</title>
	<atom:link href="http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.hunglandesign.com/blog</link>
	<description>Lặng lẽ nơi này! Buồn vui xin gác lại...</description>
	<lastBuildDate>Thu, 26 Apr 2012 16:47:52 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Những góc trời</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1050</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1050#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 26 Apr 2012 16:44:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[thơ ca]]></category>
		<category><![CDATA[Văn Giang]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1050</guid>
		<description><![CDATA[
Đôi lúc cũng muốn có riêng một góc trời
Để tha hồ nghỉ ngơi và tán chuyện
Với bạn bè thân quen lưu luyến
Và để cách xa cái khoảng trời nhền nhện phía bên kia
Nơi khiên thuẫn ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2012/04/vacmia.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 10px 5px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; padding-top: 0px; border: 0px;" title="vacmia" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2012/04/vacmia_thumb.jpg" alt="vacmia" width="566" height="381" border="0" /></a></p>
<p>Đôi lúc cũng muốn có riêng một góc trời<br />
Để tha hồ nghỉ ngơi và tán chuyện<br />
Với bạn bè thân quen lưu luyến<br />
Và để cách xa cái khoảng trời nhền nhện phía bên kia</p>
<p>Nơi khiên thuẫn bạo lực ê hề<br />
Vẫn diễn ra mỗi ngày trên quê ta buồn tủi<br />
Nơi nước mắt pha bùn đất và bão nổi<br />
Những cánh tay trần trụi chống đỡ trận đòn thù</p>
<p>Anh chỉ đứng một mình nhìn ngó bâng quơ<br />
Áo bỏ vào quần dư thừa lịch lãm<br />
Thế mà bị lôi xềnh xệch như một con chó ốm<br />
Dùi cui đầu gối nắm đấm cứ phang vào</p>
<p>Những kẻ mang băng tay màu cờ tổ quốc đỏ au<br />
Sao họ không nghĩ nỗi đau cùng một mẹ?<br />
Đất nước ta đâu đến nỗi ê chề như thế?<br />
Sau những cú đấm thúc ké rồi sẽ được gì?</p>
<p>Là đớn đau của những người còn chút nghĩ suy<br />
Là những trầm mặc não nề trên lưng tổ quốc<br />
Do vậy mà chúng ta vẫn còn thao thức<br />
Để mong kéo lại làm một mảnh trời chung</p>
<p>Nơi trời của chúng ta nhuộm ánh hào hùng<br />
Không phải những mảnh hồn chia năm xẻ bảy<br />
Để cho quân thù khỏi đục nước làm bậy<br />
Nhưng sao ngày ấy xa quá đi thôi&#8230;</p>
<p>Chẳng lẽ một mình than vãn ỉ ôi?<br />
Rồi thu lại một góc trời mình đang có<br />
Mai đây mắt ta lúc mờ lúc tỏ<br />
Có còn thấy rõ sự thật của hôm nay</p>
<p>Chân lý được đem ra để làm trò cười<br />
Để khung trời kia phải bật lên tiếng nấc<br />
Đừng để mẹ ta phải buồn mà bật khóc<br />
Đừng để nước mắt phải đẩy chiếc xe tang</p>
<p>Mảnh đời dù có đau thương<br />
Khung trời chỉ một quê hương thôi mà!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=1050</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chiều cuối năm</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1036</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1036#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 17 Jan 2012 23:18:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[thơ ca]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1036</guid>
		<description><![CDATA[
Muốn chắp mấy vần thơ
Chiều cuối đông nhàn nhạt
Một mình ta da diết
Trên nỗi nhớ ơ hờ
Muốn lay khẽ trăng mờ
Níu thời gian tụt lại
Cho hồn ta mê mải
Với cung đàn xa xưa
Muốn dệt mộng ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2012/01/1199344448-sc-2432.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 10px 5px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; padding-top: 0px; border: 0px;" title="1199344448-sc-2432" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2012/01/1199344448-sc-2432_thumb.jpg" alt="1199344448-sc-2432" width="328" height="246" border="0" /></a></p>
<p>Muốn chắp mấy vần thơ<br />
Chiều cuối đông nhàn nhạt<br />
Một mình ta da diết<br />
Trên nỗi nhớ ơ hờ</p>
<p>Muốn lay khẽ trăng mờ<br />
Níu thời gian tụt lại<br />
Cho hồn ta mê mải<br />
Với cung đàn xa xưa</p>
<p>Muốn dệt mộng thành thơ<br />
Cho đời thêm nhựa sống<br />
Nhưng hồn sao trống rỗng<br />
Giữa không gian lu mờ</p>
<p>Nhưng xuân đâu có chờ<br />
Trái tim dù hoen rỉ<br />
Trong cuồng điên sứt mẻ<br />
Thì xuân vẫn thờ ơ</p>
<p>Và ta vẫn đong đưa<br />
Một mình trên nỗi nhớ<br />
Chờ xuân ghé qua cửa<br />
Để mình còn biết mơ&#8230;</p>
<p>(2012)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=1036</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Sự vô tâm đáng sợ</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1027</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1027#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 23 Nov 2011 14:55:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[khảo luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=1027</guid>
		<description><![CDATA[Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p align="justify"><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/11/vocamdangso.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 0px 10px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border-width: 0px;" title="vocamdangso" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/11/vocamdangso_thumb.jpg" alt="vocamdangso" width="300" height="411" align="left" border="0" /></a>Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.<br />
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.<br />
Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.<br />
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.<br />
Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…<br />
“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.<br />
Người đàn ông sững sờ, nói:<br />
“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”<br />
“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”<br />
Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.<br />
Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”<br />
Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”<br />
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:<br />
“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”<br />
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.<br />
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”<br />
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.<br />
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.<br />
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.<br />
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.<br />
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:<br />
“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”<br />
Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung&#8230;.</p>
<p align="justify"><em>(Sưu tầm từ blog của <strong>Kevind Yang</strong> và <strong>Trần Quốc Tuấn</strong>)</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=1027</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khi không ngủ được&#8230;</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=991</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=991#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Nov 2011 23:34:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[thơ ca]]></category>
		<category><![CDATA[thơvăn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=991</guid>
		<description><![CDATA[
Tôi vốn thích làm thơ
Những câu chữ không vần không điệu
Cuộc đời mấy ai hiểu?
những thằng khờ
như tôi.
Tôi vốn thích than vãn ỉ ôi
Chuyện chẳng ra gì mà cứ ray rứt
Trò kia bị gạ tình, ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img class="alignnone size-full wp-image-994" title="papillon" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/11/1177770427-sc-373.jpg" alt="" width="240" height="240" /></p>
<p>Tôi vốn thích làm thơ<br />
Những câu chữ không vần không điệu<br />
Cuộc đời mấy ai hiểu?<br />
những thằng khờ<br />
như tôi.</p>
<p>Tôi vốn thích than vãn ỉ ôi<br />
Chuyện chẳng ra gì mà cứ ray rứt<br />
Trò kia bị gạ tình, ông kia tiền bị cướp<br />
trên nỗi vô cảm của cuộc đời<br />
của những kẻ được gọi là người<br />
mà lạnh lùng còn hơn rôbôt</p>
<p>Lắm lúc tôi cũng sướt mướt<br />
khi đọc lại nỗi đau quá khứ của mình<br />
tủi nhục và cố gắng lặng thinh<br />
để nén đi một tiếng nấc<br />
cho cuộc đời mở mắt<br />
sinh lại lần thứ hai<br />
để tôi được đi học và cũng biết rong chơi<br />
để tôi được yêu như những người trẻ<br />
biết ôm hôn, thổn thức, sầu khổ<br />
nếm những đắng cay của mối tình đầu<br />
để cuộc đời thêm đáng yêu<br />
dù hôm nay nó đang rách nát</p>
<p>Nếu vậy thì hôm nay tôi sẽ hát<br />
cho đớn đau tươi nụ cười<br />
cho tháng năm không buồn trôi<br />
cho cuộc đời trẻ lại<br />
trên đôi vai đã mỏi<br />
và cả trên những nỗi xót xa<br />
Giấc mơ sẽ mau qua<br />
May ra thì còn lại<br />
một kẻ khờ dại<br />
như tôi&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=991</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vợ chồng ngủ riêng có buồn không?</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=985</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=985#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Aug 2011 04:08:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[tạp văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=985</guid>
		<description><![CDATA[Thật là buồn cười, tôi và chồng không ngủ chung với nhau nữa.
B. luôn ngáy. Và anh ngáy thật khỏe với những tiếng gió, tiếng cưa gỗ, như một nhạc cụ…; ngáy suốt 20 năm ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: large;"><img class="alignleft size-medium wp-image-989" title="Sleeping" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/08/Sleeping-300x200.jpg" alt="" width="300" height="200" />T</span>hật là buồn cười, tôi và chồng không ngủ chung với nhau nữa.</p>
<p style="text-align: justify;">B. luôn ngáy. Và anh ngáy thật khỏe với những tiếng gió, tiếng cưa gỗ, như một nhạc cụ…; ngáy suốt 20 năm trong số 27 năm chung sống; âm lượng càng ngày càng tăng theo số đo vòng bụng của anh. Chúng tôi đã đi khám rất nhiều nơi, nhưng vô hiệu.</p>
<p style="text-align: justify;">Quyết định ngủ riêng thật dễ dàng bởi vì B. có thể ngủ bất cứ nơi nào, thậm chí gối đầu lên chiếc ti vi; thế nên tôi ở lại trong phòng ngủ, còn anh thì dời sang phòng dự trữ kế bên.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngủ và thức giấc theo thời khóa biểu của riêng mình thật là… thiên đường. Vì không gian của hai người đã tách biệt nên tôi có thể xem ti vi đến chừng nào tôi muốn, còn B có thể thức khuya dậy sớm để đọc sách. Cũng chính khoảng cách làm chúng tôi gần nhau hơn. Trước kia, tôi thường tránh xa khi B. mỏi mệt, và lo âu mỗi khi B. nhắm mắt, vì lúc đó là lúc anh bắt đầu… ngáy. Nhưng giờ đây, sau khi “ra riêng” chúng tôi ân cần và nồng nhiệt “chúc ngủ ngon”. Hai đứa con của chúng tôi cũng cảm thấy thú vị vì có dịp quấy rầy bố hoặc mẹ hơn. Chỉ có những người bạn khi nhìn phòng ngủ của chúng tôi thì nhướng đôi lông mày hoặc đưa ra những cái nhìn đầy ngụ ý, tôi cũng không kiên nhẫn và không có thời gian để giải thích mãi cho họ, dường như họ cho rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi sắp đến hồi… kết thúc.</p>
<p style="text-align: justify;">Hoàn toàn ngược lại, chúng tôi cảm thấy mình giống như thời sinh viên với những hẹn hò. “Sang chỗ em, hay chỗ của anh?”. Tôi cảm thấy vinh dự mỗi khi B gõ cửa phòng thăm mình, điều này có nghĩa là tôi còn quan trọng hơn cuốn sách mà anh hay dựng trên ngực lúc chúng tôi còn chung giường. Tôi cũng vào phòng anh để nghe nhạc jazz và nép cạnh anh trên chiếc giường cá nhân. Không tiếng ngáy, tôi thấy B quyến rũ hơn. Anh lại giống như người đàn ông mà tôi đã yêu, chỉ già dặn hơn thôi. Trong lịch sử có những vua chúa và những tỉ phú vẫn giữ nguyên phòng riêng của họ sau khi thành thân. Tôi ngờ rằng không phải họ chỉ muốn riêng tư, mà có thể một trong số họ đã ngáy, hoặc có vấn đề gì đó. Đối với tôi, giấc ngủ là một phần thưởng của đêm, mà riêng tôi, còn hậu hĩnh hơn là vì có một… hoàng tử ở phòng bên cạnh.</p>
<p style="text-align: justify;"><em>Reader’ Digest 5-2003</em></p>
<p style="text-align: justify;"><em></em>(copy từ trang web của <a href="http://www.nhituongsite.com" target="_blank">Nhị Tường</a>)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=985</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Một thời để yêu</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=961</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=961#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 19 Jul 2011 04:03:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[tạp văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=961</guid>
		<description><![CDATA[Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ…
Vâng, quả đúng như vậy, nhà thơ Thuận Hữu đã viết như thế trong bài thơ Những phút xao lòng thay cho chúng ta ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img class="alignleft size-medium wp-image-964" title="leejiah" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/07/leejiah-200x300.jpg" alt="" width="200" height="300" />Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ…</p>
<p style="text-align: justify;">Vâng, quả đúng như vậy, nhà thơ Thuận Hữu đã viết như thế trong bài thơ Những phút xao lòng thay cho chúng ta để gợi lại trong lòng mỗi người, ai cũng đã từng có một thời như vậy, để yêu và để nhớ, đã yêu và đã nhớ. Chỉ một dòng thôi nhưng nó trọn vẹn cho cuộc sống của mỗi đời người. Nhạc Pháp cũng có bài hát Les amoureux qui passent mà trước 75 người ta dịch là <em><strong>Một thời để yêu</strong></em> như thế này đây:</p>
<p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"><em>Đời là một thời để yêu</em><br />
<em>Yêu trong bóng đêm lẻ loi</em><br />
<em>Yêu cho bao nỗi đắng cay</em><br />
<em>Yêu cho quên từng ngày tháng</em></p>
<p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"><em>Tình là một lần được mơ</em><br />
<em>Mơ trong bóng đêm lẻ loi</em><br />
<em>Có những chiếc lá úa rơi</em><br />
<em>Bay chơi vơi vào trời tối…</em></p>
<p style="padding-left: 30px; text-align: justify;"><em>Những phút cuối trong cuộc đời</em><br />
<em>Vẫn thấy nhớ thương một người</em><br />
<em>Lúc nhắm mắt xin nụ cười</em><br />
<em>Thay cho chiếc hôn lần cuối…</em></p>
<p style="text-align: justify;">Vâng, quả thật, cho dù yêu trong bóng đêm lẻ loi, trong đắng cay nhưng đó cũng vẫn là một thời đáng nhớ trong đời, cái thời mà mới sáng ra đã mong gặp mặt, gặp chỉ để mà… nhìn thôi chứ đâu biết làm gì hơn, nhưng mà vẫn cứ thích, mãi đến đêm về cũng nhớ nhớ thương thương, nó man mác, nó êm êm làm sao ấy, và cái đó người ta gọi là tình yêu mà chẳng ai cắt nghĩa được, do đó mà dù là thơ hay nhạc đi nữa, khi kể về cái thời mà mình đã yêu, được yêu thì bao giờ cũng thấy lâng lâng nhẹ nhàng làm sao ấy, cho dù có thể bây giờ chúng ta đã thành ông bà nội ông bà ngoại lọm khọm, hay ta vẫn đang solo một mình đi nữa, thì chắc hẳn ai cũng đã trải qua một thời như vậy, mỗi khi nhớ lại thì cũng vẫn cứ thấy một tí lay động nhỏ nhoi nào đấy trong góc con tim mỗi người. Vì ai cũng có một thời để yêu, ai cũng có một thời để nhớ mà.</p>
<p style="text-align: justify;">Cái rung động đầu đời của con người thì khó mà diễn đạt bằng bút mực hay bằng bàn phím lắm, vì đó là biểu hiện đầu tiên của tình yêu, làm như kể ra e nó mất jin hay mất cái thi vị nhẹ nhàng riêng ta vậy, ai cũng muốn giữ lấy cho mình, êm đềm như gió chiều luồn qua kẽ lá, do đó mà ai cũng có, mỗi người mỗi vẻ, nhưng chỉ nhìn nhau cười một cách ý nhị mà không cần phải nói ra bằng lời là vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi cũng có cái thời để yêu ấy, đẹp lắm nhưng cũng đắng lắm, vì mình nhà nghèo, mồ côi cha, nên chỉ biết lận lưng những thứ nhỏ nhoi mình có về tinh thần như sự gắng học, niềm đam mê âm nhạc và tinh thần hướng đạo mà thôi, chứ tiền bạc vật chất hay địa vị xã hội thì mình bù trớt. Nhưng nói thế không có nghĩa là mình tuyệt vọng trong tình yêu đâu, bạn cũng thế thôi, có thể ta xa tầm tay với đối với một số đối tượng nào đấy chỉ biết nhìn bề ngoài, nhưng ta có thể có những thứ mà người khác không bỏ tiền ra mua được, như sự đam mê, sự cố gắng thì họ thua ta là cái chắc, ngày xưa tôi vẫn luôn lạc quan như thế nên không coi chuyện vật chất là quan trọng, nhưng rõ ràng cuộc đời có những giới hạn của nó, phũ phàng như nó vốn có, và tôi cũng đã được đời dạy cho bài học về thân phận mình như thế nào, khi biết rõ thì cuộc đời đã sẵn sàng mời ta đi chỗ khác chơi ngay, vui với thân phận khố rách áo ôm của mình, cho dù nó đau tới cỡ nào cũng mặc, vì thế mà thấy đắng. Tôi nếm đủ cả và nhận đủ cả. Tuy nhiên, trong đớn đau ấy ngoài sự phân định rạch ròi cái thân phận của mình thì cũng vẫn có sự cảm thông của rất nhiều người, và nhờ đó mà tôi vẫn lạc quan, cho dù vẫn phải vĩnh biệt tình đầu, vì tình đầu là cơn giông chợt qua mau qua mau. Vĩnh biệt tình đầu, tình làm con tim ta đớn đau là vậy. Cám ơn Nhạc sĩ Thanh Tùng đã nói hộ tôi và mọi người những cảm nhận vô cùng chính xác trong bài hát Vĩnh biệt mùa hè của anh.</p>
<p style="text-align: justify;">Thế nhưng đọc đến đây chắc chắn sẽ có người hỏi: Sao cứ nói lòng vòng loanh quanh mà không kể huỵch toẹt ra cho rồi cái ông chú già lộn xộn này. Hihi… Lúc nãy tôi đã nói trước rồi mà, nói ra hết nó mất jin thì sao? Tôi có một thời để yêu, để nhớ và để cất giữ trong tim mình, thỉnh thoảng cựa quậy nhói nhói lên một tí cho vui là được rồi, nhói nhiều qua thành ra đau lắm đấy, mà tôi thì chẳng thích đau tim tí nào… Đau quá mất công ngày nào cũng phải ca cẩm Mal… au font du coeur. Oui j’ai mal… thì e rằng tội nghiệp cho cái thân già này lắm.</p>
<p style="text-align: justify;">Nghe Christophe hát Les amoureux qui passent:</p>
<p><object width="300" height="300" classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="src" value="http://www.nhaccuatui.com/m/yk55Td6suW" /><embed width="300" height="300" type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.nhaccuatui.com/m/yk55Td6suW" quality="high" wmode="transparent" /></object></p>
<p>Nghe Minh Xuân hát Một thời để yêu</p>
<p><object width="300" height="300" classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="src" value="http://www.nhaccuatui.com/m/xYzM9nuXSl" /><embed width="300" height="300" type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.nhaccuatui.com/m/xYzM9nuXSl" quality="high" wmode="transparent" /></object></p>
<p>Xem thêm:</p>
<h4 style="padding-left: 30px;"><span style="color: #993300;">Những Phút Xao Lòng</span></h4>
<p style="padding-left: 30px;">Thuận Hữu</p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu</em><br />
<em> (Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)</em><br />
<em> Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế</em><br />
<em> Yêu một cô, giờ cô ấy đã có chồng.</em><br />
<em> Có thể vợ mình những phút mềm lòng</em><br />
<em> Nên giấu những suy tư không kể về giấc mộng</em><br />
<em> Người yêu cũ vợ mình có những điều mà chính mình không có được</em><br />
<em> Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng</em><br />
<em> Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được</em><br />
<em> Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc</em><br />
<em> Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn</em><br />
<em> Sau những lần nghĩ đến đâu đâu mình thương vợ mình hơn</em><br />
<em> Và cảm thấy như mình có lỗi</em></p>
<p style="padding-left: 30px;"><em>Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói</em><br />
<em> Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn</em><br />
<em> Mà có trách chi những phút xao lòng</em><br />
<em> Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ</em><br />
<em> Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ</em><br />
<em> Đừng trách chi những phút xao lòng!</em></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=961</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Quen hơi</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=943</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=943#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 23 Mar 2011 00:52:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[khảo luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=943</guid>
		<description><![CDATA[Phải công nhận ông bà mình ngày xưa nói đúng ghê: “Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi”. Hôm nay bị nghẹt mũi nên chẳng biết cái hơi nó làm sao, nhưng rõ ràng ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 2px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border-width: 0px;" title="liathia300" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/03/liathia300_thumb.jpg" alt="liathia300" width="300" height="204" align="left" border="0" />Phải công nhận ông bà mình ngày xưa nói đúng ghê: “Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi”. Hôm nay bị nghẹt mũi nên chẳng biết cái hơi nó làm sao, nhưng rõ ràng là quen. Vì bình thường thì không sao, nhưng khi bệnh lại… nhớ.</p>
<p style="text-align: justify;">Giang hồ cũng có nói: Không ai căm ta bằng vợ ta, không ai ghét ta bằng vợ ta, không ai thù ta dai bằng vợ ta, không ai hận ta bằng vợ ta, nhưng cũng không ai yêu ta bằng vợ ta, không ai lo cho ta bằng vợ ta đâu. Phụ nữ vốn hiền lành và giàu lòng nhân ái, do đó mà đàn ông được hưởng ké. Những lúc một mình mà bệnh thì thấy buồn ghê, thiếu ghê… Con cái nó thấy bố bệnh thì hỏi ba bệnh gì, khám bác sĩ chưa ba, rồi nấu hoặc mua cho ba tô cháo nóng ăn cho giải cảm, sau đó thì ai lo việc nấy chứ có được như vợ đâu. Mỗi lần thấy chồng bệnh thì vợ thường lườm rồi nguýt: Tướng tá vậy mà bệnh hoạn gì? Giả vờ chứ gì?… Nói thế nhưng phía sau lưng thì lại đi pha ly chanh nóng đem đến bắt chồng phải uống cho được, lúi húi dưới bếp băm thịt nạc nấu một tô cháo thật ngon bắt chồng phải ăn, rồi ngồi nhìn chồng ăn cho bằng hết mới thôi, mới định thiếp đi thì thấy ai đó bôi dầu gió vào lòng bàn chân rồi bảo chồng mang vớ vào cho nó ấm, nhưng miệng thì cứ huyên thuyên: Giả vờ vừa thôi ông ơi! Bệnh hoạn gì đâu…</p>
<p style="text-align: justify;">Ấy, thế đấy… Thế mà chồng thì mau quên, xong việc lại bù khú với bạn bè, đến khi bệnh thì mới biết nhớ đến vợ, mới nhớ đến cái hơi ấm, nhớ đến cái chậu của con cá lia thia… Còn bình thường thì nhớ đến ba cái chuyện tào lao không hà, hèn chi phụ nữ không căm không hận sao được! Nhưng những cái căm cái ghét kia cũng rất dễ thương và đáng yêu đáng nhớ, vì đó là của vợ chứ có phải của người khác đâu. Có vậy thì mới là vợ chứ! Phụ nữ muôn năm mà!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=943</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Niềm tin</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=916</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=916#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Mar 2011 06:46:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[khảo luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=916</guid>
		<description><![CDATA[Một khách lữ hành bị lạc lối giữa đêm trường tối mịt, mò mẫm trong đêm, ông bị té ngã và rơi xuống một vực sâu, giữa cơn thập tử nhất sinh, ông may mắn ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 0px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border: 0px;" title="1234869360-hr-4941" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/03/1234869360-hr-4941.jpg" border="0" alt="1234869360-hr-4941" width="240" height="179" align="left" />Một khách lữ hành bị lạc lối giữa đêm trường tối mịt, mò mẫm trong đêm, ông bị té ngã và rơi xuống một vực sâu, giữa cơn thập tử nhất sinh, ông may mắn chụp được một cành cây nhô ra và bám chặt vào. Nhìn chung quanh đâu cũng tối om, ông sợ hãi thực sự nhưng nghĩ rằng mình còn may mắn chụp được cái để bám vào chứ nếu không thì đã nát xương tự bao giờ, nhưng càng lúc tay ông càng tê mỏi và sức ông yếu dần, không khí lạnh từ dưới vực thổi lên làm ông rét buốt cả thân mình, nghĩ rằng mình khó bề thoát khỏi cái chết, trong cơn tuyệt vọng, ông chỉ biết ôm chặt nhánh cây và cầu khẩn đến Chúa, xin Chúa giúp ông thoát khỏi cơn hiểm nghèo này. Đúng lúc đó thì Chúa xuất hiện và hỏi ông:<br />
- Con có tin ta không?<br />
- Vâng, con tin, con tin Ngài sẽ cứu con được sống &#8211; Ông lí nhí đáp.<br />
- Vậy thì nếu muốn sống, con hãy buông tay ra đi&#8230; &#8211; Chúa nói.<br />
- Ôi, nếu buông ra thì con chết mất&#8230; Sao Ngài lại bảo thế?<br />
- Thì ta bảo nếu tin ta, con cứ buông tay ra đi.<br />
- Ôi&#8230; buông làm sao được Chúa ơi&#8230;<br />
Lúc ấy Chúa biến mất, ông đau khổ vì Chúa chẳng giúp mình, cứ ôm chặt nhánh cây mặc cho sức tàn dần và trời lạnh như cắt da&#8230;<br />
Sáng hôm sau, người ta phát hiện xác người đàn ông chết cứng trên một nhánh cây, và chân ông chỉ cách mặt đất hơn nửa mét&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=916</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tôi là Hướng Đạo Sinh</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=910</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=910#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 15 Feb 2011 04:42:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[khảo luận]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=910</guid>
		<description><![CDATA[Tôi cố tình viết hoa chữ Hướng Đạo Sinh mặc dù nó là một danh từ chung. Tôi viết hoa bởi vì tôi yêu quý nó. Mà không phải riêng tôi, thiết nghĩ bất kể ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/2398377320_6ef5838ab2_o.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 0px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border: 0px;" title="2398377320_6ef5838ab2_o" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/2398377320_6ef5838ab2_o_thumb.jpg" border="0" alt="2398377320_6ef5838ab2_o" width="243" height="433" align="left" /></a>Tôi cố tình viết hoa chữ <strong>Hướng Đạo Sinh</strong> mặc dù nó là một danh từ chung. Tôi viết hoa bởi vì tôi yêu quý nó. Mà không phải riêng tôi, thiết nghĩ bất kể những ai đã từng tham gia hướng đạo đều cùng có những cảm nghĩ như tôi. Phong trào Hướng đạo đã để lại trong lòng mỗi người những cảm nhận rất khó quên, những đức tính tốt mà chúng ta đã học được từ một người Hướng Đạo Sinh đã mãi mãi ghi dấu ấn trong cuộc đời làm người chúng ta, dù cuộc đời có thăng trầm thế nào đi nữa thì cái Tinh Thần Hướng Đạo vẫn trường tồn, vẫn bất diệt là thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Thuở còn tuổi thiếu niên, tôi được may mắn tham gia phong trào hướng đạo từ năm 1969 đến đầu năm 1972, chỉ gần ba năm thôi nhưng 3 năm ấy phải gọi là quãng đời đẹp nhất của tôi khi Hướng Đạo dạy chúng tôi rất nhiều điều, biết hòa mình sống với thiên nhiên khắc nghiệt, biết làm mọi việc vì người khác, biết cách xoay sở trong lúc hoạn nạn khó khăn, cho mình và cho người. Những kỷ niệm ấy, những bài học ấy là vô giá cho mỗi đời người. Tôi tham gia và lên tới Đội trưởng nhất (3 vạch trắng trên túi) thì phải nghỉ để tập trung cho việc học, vì đang ở trong thời chiến, không cố gắng học mà thi rớt thì coi như tương lai đi đứt.</p>
<p style="text-align: justify;">Mấy chục năm trôi qua, mỗi lần gặp ai đó biết mình là hướng đạo thì một thứ tình cảm phát sinh trong tim khiến tự dưng mình thấy gần gũi và coi nhau như anh em, chỉ cần vô tình huýt gió điệu nhạc Là la lá la là la lạ, lạ lạ la… thế là biết ngay anh bạn ta là Hướng Đạo Sinh đây rồi, đưa tay trái ra bắt và được đáp lại, thế là coi nhau như anh em, có thể xả thân vì nhau là thế.</p>
<p style="text-align: justify;">Nay sẵn có Internet, tôi sưu tầm được nhiều bài viết về lịch sử Hướng Đạo nên cũng muốn ghi lại đây để mà nhớ mãi những kỷ niệm đẹp trong đời. Tuy tuổi đã lớn, óc đã mòn, nhưng cái tinh thần hướng đạo vẫn tươi mới như ngày tôi được tuyên hứa tại Chí Linh Vũng Tàu năm 13 tuổi. Mong sao bạn bè và anh em ta cũng vẫn mãi nhớ cái thời tươi đẹp ấy nhé, và quan trọng là phải cố giữ cho được cái tinh thần hướng đạo mà Bi Pi đã truyền cho chúng ta, để sống cho trọn ba tiếng Hướng Đạo Sinh như chúng ta đã tuyên hứa ngày nào.<span id="more-910"></span></p>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">VÀI NÉT VỀ PHONG TRÀO HƯỚNG ĐẠO</span></h5>
<p style="text-align: justify;">Huân tước Baden Powell được xem là người thành lập Hướng Đạo, là Ông Tổ của Hướng Đạo Sinh trên toàn thế giới. Ông sinh ngày 22/2/1857, là một vị tướng lỗi lạc trong quân đội Anh, Hướng Đạo Sinh (HĐS) thường gọi thân mật ông là “BP”, đọc là Bi Pi. Trở về từ Xicile, nơi có những chàng thiếu niên trẻ tuổi dũng cảm, ông đau lòng trước hiện tượng thanh thiếu niên Anh sống dễ dãi, lệ thuộc, lười biếng, ươn hèn, ỷ lại và không đủ nghị lực đối mặt với khổ cực. Để rèn luyện nên những con người đủ nghị lực, tâm trí và sức khoẻ để phục vụ đất nước, năm 1907, ông đã tổ chức trại hướng đạo đầu tiên tại đảo Brownsea nước Anh. Khai sinh ra phong trào sinh hoạt thanh thiếu niên có phạm vi toàn cầu và đã có những dấu ấn riêng cho đến ngày nay. Suốt ngần ấy năm, phong trào hướng đạo đã đạt được những thành tựu rất to lớn. Trải qua bao biến cố của lịch sử, tự thích ứng và mang nét riêng của những quốc gia nó đi qua, hướng đạo đã khẳng được vị trí số 1 của nó và ngày càng mạnh mẽ. Là cái nôi của những kỹ năng sinh hoạt thanh thiếu niên: morse, semaphore, mật thư, nút dây… là nơi cất giữ và phong phú thêm nguồn tư liệu dồi dào giúp con người có thể thích ứng và đối mặt với những khó khăn, thử thách trong cuộc sống.</p>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">LỜI HỨA CỦA HƯỚNG ĐẠO SINH</span></h5>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/1207584096-sc-3168.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 0px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border: 0px;" title="1207584096-sc-3168" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/1207584096-sc-3168_thumb.jpg" border="0" alt="1207584096-sc-3168" width="197" height="222" align="left" /></a>Người Hướng Đạo Sinh khi tham gia sinh hoạt “phải” tự nguyện và tự giác tuân thủ những đều ràng buộc trong tổ chức. Khi được chấp nhận làm một người Hướng Đạo Sinh chính thức trong lễ Tuyên hứa, người ấy cần phải trịnh trọng đọc và quyết thực thi Lời Hứa Hướng Đạo như sau:</p>
<p style="text-align: justify;">- Tôi xin lấy danh dự của tôi mà hứa rằng, phải cố gắng hết sức:</p>
<ul style="text-align: justify;">
<li>
<div>1. Trung thành với Thượng Đế và Tổ Quốc tôi.</div>
</li>
<li>
<div>2. Giúp đỡ mọi người bất cứ lúc nào.</div>
</li>
<li>
<div>3. Tuân theo luật hướng đạo.</div>
</li>
</ul>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">LUẬT HƯỚNG ĐẠO</span></h5>
<ul style="text-align: justify;">
<li>
<div>1. Hướng đạo sinh trọng danh dự, ai cũng có thể tin vào lời nói của hướng đạo sinh.</div>
</li>
<li>
<div>2. Hướng đạo sinh trung thành với Tổ Quốc, cha mẹ và người cộng sự.</div>
</li>
<li>
<div>3. Hướng đạo sinh giúp đỡ mọi người bất cứ lúc nào.</div>
</li>
<li>
<div>4. Hướng đạo sinh là bạn của tất cả mọi người và xem các hướng đạo sinh khác như anh em ruột thịt.</div>
</li>
<li>
<div>5. Hướng đạo sinh lễ độ và liêm khiết.</div>
</li>
<li>
<div>6. Hướng đạo sinh thương yêu các sinh vật.</div>
</li>
<li>
<div>7. Hướng đạo sinh vâng lời cha mẹ, huynh trưởng và không biện bác.</div>
</li>
<li>
<div>8. Hướng đạo sinh gặp khó khăn vẫn vui tươi.</div>
</li>
<li>
<div>9. Hướng đạo sinh tằn tiện của mình và của người.</div>
</li>
<li>
<div>10. Hướng đạo sinh trong sạch từ tư tưởng, lời nói cho đến việc làm.</div>
</li>
</ul>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">LUẬT KHĂN QUÀNG</span></h5>
<ul style="text-align: justify;">
<li>
<div>1. HĐS trọng khăn quàng như chính danh dự của mình.</div>
</li>
<li>
<div>2. HĐS khi đeo khăn quàng không đến những nơi tửu quán.</div>
</li>
<li>
<div>3. HĐS khi đeo khăn quàng không được ngồi trên phương tiện do người hoặc súc vật kéo.</div>
</li>
<li>
<div>4. HĐS khi ra khỏi bầy hoặc đội phải trao lại khăn quàng cho huynh trưởng.</div>
</li>
</ul>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">Ý NGHĨA MỘT SỐ BIỂU TƯỢNG CỦA HƯỚNG ĐẠO</span></h5>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/2396353752_5136731e59_m.jpg"><img style="background-image: none; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border: 0px;" title="2396353752_5136731e59_m" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/2396353752_5136731e59_m_thumb.jpg" border="0" alt="2396353752_5136731e59_m" width="118" height="240" align="left" /></a>Từ một câu chuyện khi xưa, có một thiếu phụ gặp ngài huân tước Baden Powell, trên áo ông thêu chữ viết tắt tên mình “BP”, người ấy ngạc nhiên và nói với ông: “Be Prepaired?” (Sắp sẵn). Huân tước ngạc nhiên và thấy ý tưởng của người thiếu phụ ấy rất hay, từ đó, ông lấy câu đó làm khẩu hiệu chính của người Hướng Đạo Sinh.<br />
Người Hướng Đạo sinh, khi gặp nhau, sẽ giơ tay phải lên chào và đưa tay trái ra bắt tay nhau. Hành động bắt tay trái này là một điển hình thú vị trong quá khứ. Người chiến binh, tay phải cầm kiếm, tay trái cầm khiên, thường khi hai chiến binh gặp nhau, họ sẽ bắt tay phải với ngụ ý như: “Tôi đây chả có vũ khí đâu, hãy tin tôi!” Còn người HĐS thì khác, mặc dù không quen biết, họ vẫn luôn tin tưởng nhau vì có cùng chí hướng và mục đích sống, và họ sẽ bắt tay trái để thể hiện niềm tin! Believe!</p>
<p style="text-align: justify;">Ngay cả lối giơ tay phải lên chào như hình vẽ cũng có ý nghĩa riêng của nó. 3 ngón giữa giơ lên với tâm niệm trong mỗi HĐS luôn nhớ và thực hiện 3 lời hứa. Ngón cái đè lên ngón út cho thấy người mạnh phải luôn luôn che chở và giúp đõ kẻ yếu! Một tư tưởng sống rất tích cực! và đây cũng là dấu hiệu để những người HĐS trên thế giới có thể nhận ra nhau.</p>
<p style="text-align: justify;">Hoa bách hợp (huệ tây) là một biểu tưởng cao quý cho phong trào hướng đạo thế giới. Hoa bách hợp hướng đạo có ý rằng: 3 cánh hoa lớn phía trên ý nhắc nhở 3 lời hứa, 3 cánh hoa bé ở dưới ý nói về 3 ngành của Hướng Đạo, nút thắt tượng trưng cho sự đoàn kết của những người HĐS và nút dẹt nhắc nhở người HĐS mỗi ngày làm một việc tốt!</p>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">CƠ CẤU CẤP HIỆU VÀ TỔ CHỨC HƯỚNG ĐẠO</span></h5>
<p style="text-align: justify;">Ban đầu, một thanh thiếu niên khi tham gia phong trào, người ấy sẽ được học những điều luật, những kỹ năng cơ bản và sau một thời gian sẽ được làm lễ trao khăn quàng. Thời gian sau đó được thử thách trong một trại hè lớn, hoặc hơn, người ấy sẽ được phép tuyên hứa và thăng cấp tân sinh, chính thức trở thành một HĐS thực thụ! Để chuẩn bị cho buổi lễ tuyên hứa thiêng liêng (thường được tổ chức trong trại, trong rừng…) người HĐS phải trải qua một lễ tĩnh tâm vào nửa đêm bên ánh lửa giữa những huynh trưởng. Họ sẽ được kể và nói hết những gì họ nghĩ về hướng đạo, về cuộc sống bây giờ và tương lai của họ, sau đó các huynh trưởng sẽ khuyên học một số kinh nghiệm và những điều hay khi tham gia hướng đạo. Sau đó, trước khi bình minh ló dạng, họ sẽ được tập hợp và tổ chức tuyên hứa. Buổi lễ diễn ra vào lúc rạng sáng, người HĐS nghiêm trang lần lượt tay trái đặt lên cờ Đạo, tay phải giơ lên chào theo kiểu hướng đạo và tuyên 3 lời hứa, khởi đầu cho cuộc sống của một Hướng đạo sinh.</p>
<p style="text-align: justify;">Ngoài những danh hiệu chính, người HĐS còn được phong những danh hiệu về chuyên môn để nhắc nhở họ phấn đấu và xác nhận các khả năng riêng biệt của từng người.</p>
<p style="text-align: justify;">Về cơ cấu, HĐS gồm 3 ngành:</p>
<ul style="text-align: justify;">
<li>
<div>1. Ngành Sói: Ý chỉ những cô cậu sói con, tuổi dưới 11, tham gia những hoạt động vui chơi là chính, thúc đẩy sự phát triển toàn diện của trẻ. Sói con đeo khăn quàng màu vàng, có luật, cách chào và bài hát riêng.</div>
</li>
<li>
<div>2. Ngành Thiếu: Những thanh thiếu niên độ tuổi từ 11 đến 15, bắt đầu chính thức tham gia hoạt động cơ bản của HĐS, và là ngành có số lượng đông nhất. Thiếu sinh đeo khăn quàng màu xanh lá cây, tuân theo lời hứa và luật hướng đạo, hát bài hát hướng đạo.</div>
</li>
<li>
<div>3. Ngành Kha: Độ tuổi trưởng thành, từ 15-18, đeo khăn quàng màu đỏ ý chỉ sự nhiệt huyết. Những hoạt động của ngành Kha mang tính chuyên nghiệp và gian khổ hơn hết.</div>
</li>
</ul>
<h5 style="text-align: justify;"><span style="color: #c0504d;">TRẠI HƯỚNG ĐẠO</span></h5>
<p style="text-align: justify;"><a href="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/baden20powell.jpg"><img style="background-image: none; margin: 0px 8px 0px 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; float: left; padding-top: 0px; border: 0px;" title="baden%20powell" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2011/02/baden20powell_thumb.jpg" border="0" alt="baden%20powell" width="171" height="240" align="left" /></a>Trại hướng đạo là một bài trắc nghiệm khách quan nhất về thực tiễn những gì người HĐS học được và là một cơ hội để thử thách bản lĩnh của người HĐS. Trại hướng đạo thường được tổ chức ở những nơi khắc nghiệt, rừng sâu núi thẳm… và không hề có sự hiện diện của văn mình loài người để trui rèn nghị lực vượt qua khó khăn thử thách và tự tồn tại. Người HĐS có thể mang theo những vật dụng tối cần thiết để phục vụ cho trại. Sau những đợt trại lớn, người HĐS có cơ hội thăng cấp và chuyên hiệu, và có một logo biểu trưng cho từng trại và thường được may vào sau lưng áo, người HĐS có nhiều logo chứng tỏ họ là một người có kinh nghiệm đi rừng và kỳ cựu! Trong đợt trại, các Tráng (anh lớn) và các Trưởng sẽ tổ chức nhiều cuộc thi, trò chơi lớn và những thử thách khó khăn để các HĐS vượt qua! Phần thưởng sẽ là danh dự chứ không là gì khác, vì có gì quý hơn điều ấy chứ!</p>
<p style="text-align: justify;">Trải qua biết bao thăng trầm thời cuộc, dù cho ở bên này bên kia, miền Bắc hay miền Nam, cái tinh thần hướng đạo vẫn như một dòng máu nóng ấm chảy trong huyết quản từng người, nối kết nhau như một thứ tình thân ruột thịt như anh em một nhà. Các tên tuổi lớn như Hoàng Đạo Thúy, Tạ Quang Bửu, Trần Duy Hưng, Nguyễn Hữu Đang, Lưu Hữu Phước, Tôn Thất Tùng, Võ Thành Minh, Phạm Ngọc Thạch… ở miền Bắc, cũng như Trần Văn Khắc, Trần Văn Tuyên, Cung Giũ Nguyên, Phạm Biểu Tâm… ở miền Nam đều là các Huynh trưởng Hướng đạo nổi tiếng, thế mà cũng vì những lý do riêng hoặc cách nhìn nhận đánh giá riêng mà kể từ sau 1975, phong trào Hướng Đạo Việt Nam không còn được phép hoạt động tại Việt Nam nữa. Nghe đâu hiện nay cũng có một số đoàn thể do Nhà nước quản lý cũng bắt đầu tập tành bắt chước lối sinh hoạt của Hướng Đạo Việt Nam khi xưa. Điều đó cũng đã khẳng định sự đúng – sai, xấu – tốt như thế nào trong lòng mỗi người rồi.</p>
<p style="text-align: justify;">Việc nhìn nhận đúng sai xin hãy để lịch sử phán xét. Tuy nhiên, một cảm nhận trong tôi có vẻ không bao giờ thay đổi, đó là những ai đã từng là một Hướng Đạo Sinh, chắc hẳn trong lòng mỗi người sẽ nhớ mãi đến cái tình anh em hướng đạo với nhau không kể thân quen hay xa lạ, nhớ mãi đến những lời hứa hôm nào khi tuyên hứa trước cờ, và cái lời hứa ấy, chắc hẳn sẽ là những lời hứa đẹp nhất trong đời người. Cho dù không còn phong trào hướng đạo nữa, nhưng mỗi khi đối mặt với cuộc sống gian nan với nhiều cạm bẫy, với nhiều sự tha hóa, đớn hèn, nịnh nọt xấu xa vây quanh, chúng tôi tin rằng, âm vang lời hứa năm xưa vẫn vang vọng mãi trong lòng chúng ta để nhắc nhở chúng ta biết quý trọng những gì cao đẹp nhất của đời người:</p>
<p style="text-align: justify;">Tôi xin lấy danh dự mà hứa rằng…<br />
Tôi xin lấy danh dự mà hứa rằng…<br />
Vâng, mãi đến nay, sau hơn bốn mươi năm, tôi vẫn còn giữ lời hứa ấy!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=910</wfw:commentRss>
		<slash:comments>21</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Xét duyệt</title>
		<link>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=900</link>
		<comments>http://www.hunglandesign.com/blog/?p=900#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 23 Oct 2010 08:51:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Papillon</dc:creator>
				<category><![CDATA[tạp văn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.hunglandesign.com/blog/?p=900</guid>
		<description><![CDATA[ Nhà văn: Trình ngài Tổng biên tập, cuốn tiểu thuyết của tôi gởi nay đã ba năm rồi, sao không thấy ngài thông báo hay alô gì cho tôi biết xem nó sống chết ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><img style="margin: 0px 10px 0px 0px; display: inline; border-width: 0px;" title="adam" src="http://www.hunglandesign.com/blog/wp-content/uploads/2010/10/adam.jpg" border="0" alt="adam" width="122" height="244" align="left" /> Nhà văn: Trình ngài Tổng biên tập, cuốn tiểu thuyết của tôi gởi nay đã ba năm rồi, sao không thấy ngài thông báo hay alô gì cho tôi biết xem nó sống chết thế nào, in ấn ra sao, để tôi còn liệu mà đi mua gạo chịu, vợ con ở nhà nằm xếp lớp đói rã họng ra rồi, cổ người nào người nấy dài như cổ cò, vì cứ trông ngóng không biết lúc nào truyện của bố mới được in để kiếm chút cháo&#8230;</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Ngồi xuống đây đã đi bố ơi! Bố có biết đây là Nhà xuất bản gì không? Đây là Nhà Xuất Bản Hội Chợ Văn, do đó văn chương lung tung cần phải thẩm định và xét lên xét xuống thì mới duyệt in được chứ! Đây là Hội&#8230; Chợ chứ đâu phải cái chợ?! Bố tưởng dễ duyệt cho in lắm à?</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Nhưng thưa ngài, sao truyện Ổ Khóa của cái cô diễn viên rung chuông là cởi Trần Thị Nở kia mấy ngài duyệt mau vậy? Ký rẹt rẹt là ra sách ào ào liền.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Ơ&#8230; Cái bác này, truyện văn chương người ta mang tính nhân bản, tính người, có con người ở trỏng, nên in là phải rồi. Còn truyện Cái Chìa Khóa của bác, toàn là lóc liếc, chúng tôi phải xem xét lại chớ!</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Ngài nói vậy chứ truyện tôi cũng có tính người vậy! Tôi còn&#8230; khuyến mãi thêm một số côn trùng ở trỏng nữa, nào là bướm, là kiến, là chuồn, là ve sầu, sâu róm đủ cả&#8230; Thế mà sao các ngài vẫn chưa chịu duyệt.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Truyện của người ta còn có yếu tố sex để&#8230; giáo dục&#8230; giới tính.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Vậy là ngài chưa xem kỹ truyện của tôi rồi, Tôi cũng có xếch xiếc đầy đủ cả đó chứ, giáo dục thì thuộc hàng thượng thừa rồi, cuốn Ổ Khóa của Trần Thị Nở ba xu thì cuốn Chiếc Chìa Khóa của tôi cũng được hai xu rưỡi vậy.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Nhưng sex người ta có kèm hình ảnh hấp dẫn mê ly của chính tác giả, có vậy mới hấp dẫn người đọc, mới dễ phát hành, mới dễ bán, để dễ dàng đưa văn hóa tiên tiến thâm nhập cộng đồng. <span id="more-900"></span></p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Tôi cũng đã biết chuyện đó nên chỉ cần các ngài duyệt là tôi đính kèm bộ ảnh này vào liền, đảm bảo hấp dẫn không kém Trần Thị Nở! Đây, ngài xem đi, tôi có mang theo đủ một bộ 36 ảnh.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Hình của bố đấy à? Đừng nhé!</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Làm gì có chuyện đó! hình xếch xiếc đàng hoàng đây nè! Ngài xem đi! Sanh mười hai lượt rồi nhưng vẫn còn tốt chán, có thua Trần Thị Nở tí nào đâu.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Ờ&#8230; ờ coi cũng được đấy chớ&#8230;! Số phôn của&#8230; người mẫu này là bao nhiêu vậy nhỉ?</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Đi thẳng vào vấn đề đi ngài biên tập. Phôn phiếc gì&#8230;?</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Nhưng người trong hình này không phải tác giả, cần phải có giấy ủy quyền và bản quyền.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Bản quyền còn ai khác ngoài tôi? Hình này là của mụ vợ nhà tôi mà! Mụ ấy trung trinh một đời với tôi, mười hai đứa con ai mà chẳng biết? Bộ ngài tưởng dễ có người như thế lắm chắc? Mụ ấy không hy sinh cho tôi thì hy sinh cho ai? Khoản bản quyền đó thì OK ngay, nhằm nhò gì.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Thôi được rồi, tôi sẽ duyệt cho anh, nhưng còn một điều kiện cuối cùng nữa?</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Điều gì, ngài nói đi? Cỡ nào tôi cũng chơi hết á!</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Bố thấy người ta ra mắt sách đình đám ở khách sạn năm sao kia chưa? Phải như vậy mới quảng cáo cho cuốn sách và Nhà xuất bản chúng tôi, có vậy mới xứng đáng là sách của Nhà xuất bản chúng tôi đứng ra cấp tác quyền.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Nghĩa là&#8230; nghĩa là phải đầy đủ như tặng hoa, ôm hôn và ăn mặc theo kiểu nhà văn Trần Thị Nở hôm đó?</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Đúng vậy. Phải thế mới có ép-phê chứ.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Vậy à? Thế thì thôi, con lạy bố biên tập! Con ăn mang kiểu ông Ađam như vậy thì thà ở nhà chịu đói cho cam, lên đứng đó ưỡm ờ nhông nhông ra thế có ngày không có cái quần mà mặc.</p>
<p style="text-align: justify;">Biên tập: Thấy chưa? Tôi biết là bố chưa đáp ứng được mà! Làm sao cấp phép được! Thôi được rồi&#8230; Hay là bố đưa cái người trong hình này thay thế tạm đi.</p>
<p style="text-align: justify;">Nhà văn: Thay cái con khỉ? Ông nội không biết mấy cái hình này mần bằng Phô-tô-shốp à&#8230;! Đẻ mười hai đứa mà được như vậy thì tôi không thèm viết văn làm chi nữa. Ở đó mà ham, mà xin số phôn! Còn lâu!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.hunglandesign.com/blog/?feed=rss2&#038;p=900</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
