Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » khảo luận, tạp văn

Làm đĩ

Submitted by on Tuesday, 14 July 20095 Comments

Con người sinh ra trên đời này có nam có nữ, có vui buồn hạnh phúc, có kẻ giàu người nghèo. Người quá nghèo thì phải lo tìm đủ mọi cách kiếm ra đồng tiền để lo cho miếng ăn, kẻ quá giàu thì vung tay tiêu xài để thỏa mãn lòng ham muốn, do vậy mà sản sinh ra lắm thứ vừa phù du vừa hiện thực, vừa khoái lạc vừa khổ ải, vừa hưởng thụ vừa mất mát, đớn đau là thế đấy. Và cũng vì thế mà nó phát sinh ra cái việc này, mới nghe qua thôi đã thấy sốc: Làm đĩ!

Đúng vậy, dù ở thời nào, hoàn cảnh nào, chế độ nào, không gian nào đi nữa thì khi nghe qua cái nghề làm đĩ này ai cũng thấy sốc trong cuống họng, thấy nó đau đáu khinh khỉnh làm sao ấy?! Tôi nói sốc trong cuống họng là vì muốn nghẹn, cũng có thể là khinh khi, không muốn nói đến, và cũng có thể là đớn đau, không nói ra bằng lời được là vậy.

Ngày xưa Nhà văn Vũ Trọng Phụng cũng có viết một cuốn tiểu thuyết với tựa đề như cái entry này vậy, đọc lâu quá rồi nên tôi cũng quên, nhưng vì chuyện đó hầu như luôn luôn nóng hổi, thời nào cũng có, nên nay tôi cũng mạn đàm lại đôi chút về cái gọi là nỗi đớn đau này. Tôi không hề lên án hoặc bào chữa cho việc này đâu, vì thực sự tôi không có quyền làm như thế, tôi gọi nó là nỗi đớn đau mà! Tôi lấy quyền gì mà dám lên án người khác chứ? Vì làm đĩ, theo tôi, chưa chắc là một nghề, mà cũng có thể đó là một hoàn cảnh, hay là một thứ đùa vui của những kẻ rửng mỡ, do vậy mà tôi không dám nói, cũng chẳng dám lên án, chỉ biết cảm nhận đôi chút mà thôi.

Mới đây tôi đọc qua một entry, nghe kể lại một vài bạn gái con nhà khá giả ở… (xin miễn nói ra địa phương này), các bạn ấy sung sướng quá nên tự dưng đến tối thì thấy buồn, vì ngày lo học theo lời cha mẹ nên uể oải, nhà cũng lắm tiền nên ăn chơi nhảy nhót riết rồi cũng chán, thế là một đêm nọ, để thử tìm cảm giác mới, ba cô gái bèn hẹn nhau trốn gia đình, trốn cha mẹ, son phấn lòe loẹt để thử đi làm đĩ một hôm xem sao, nghĩa là cũng đứng đường, tranh giành khách chơi với dân girl thứ thiệt, và cũng làm chuyện ấy thiệt tình luôn, bán đứt trinh tiết mình không thương tiếc để thử kiếm được bao nhiêu tiền một đêm (mà cũng chẳng biết các cô này có còn trinh tiết hay không nữa?). Đọc qua, tôi chợt thấy đắng cả họng với lỗi suy nghĩ giật gân của những cô gái này. Nhà trường giáo dục ra sao, gia đình răn dạy thế nào chẳng biết, thế mà bỗng dưng làm chuyện ngốc nghếch như thế này rồi đem lên blog khoe mẽ, chứng tỏ ta đây là dân ăn chơi, mà cũng có thể đây chỉ là chuyện nói phét cho blog mình thêm phần giật gân, nhưng xem những liên kết và những lời mập mờ dặn dò trên blog thì tôi biết đó là thật, và hàng ngày xem mấy trang báo web cũng đăng đầy ra những chuyện giật gân như vậy để câu khách chứ chẳng phải riêng gì blog, thì tôi biết những chuyện như thế này ngày nay chẳng hiếm.

Thế đấy! Làm đĩ! Nhục nhằn lắm chứ, nhưng vẫn có người muốn làm và cũng không thiếu những người phải làm hoặc bị làm. Cách đây mấy chục năm, thời còn đi học, tôi cũng đã biết nhiều hoàn cảnh bạn bè nghe qua là xót xa và đắng cả họng, đắng cả lòng, mà cũng chẳng phải nói chi đến chuyện mấy chục năm về trước, vì ngày nay cũng chẳng thiếu đâu, gian khổ cuộc đời luôn giăng đâu đó trên đầu, và chụp xuống biết bao nhiêu thân phận cơ nhỡ, khốn cùng trong xã hội, tôi biết rất nhiều người chị đã phải hy sinh cuộc đời mình làm đĩ nuôi mẹ bệnh hoạn, nuôi em ăn học vì không còn cách nào khác. Cũng có trường hợp em gái quá thương anh đang học đại học mà không có đủ tiền đóng học phí, phải trốn nhà đứng đường vài hôm để đưa tiền đóng học phí cho anh, bảo rằng tiền em đi làm thêm là vậy. Không phải riêng tôi, mà chắc hẳn những người trong chúng ta đây cũng biết đến chuyện vợ cũng phải làm đĩ để lấy tiền thang thuốc cho chồng… và biết bao hoàn cảnh đáng thương khác, phải làm cái việc không ai muốn này để bù đắp mọi thứ, để mang những đồng tiền đớn đau đó mà nuôi chồng, nuôi em, nuôi mẹ… Mai đây trên bước đường công danh của người em, vẫn còn thấm đẫm cái nỗi xót xa quặn lòng ấy không? Có biết rằng cái công danh ta có, cái vinh quang ta nhận có cả sự trinh tiết và nỗi xót xa, nỗi đớn đau của chị ta, của em gái ta hay không? Đó là lòng nhân ái, đó là sự yêu thương, quên đi cả thân mình, thế thì việc làm đĩ này có gì đáng trách đâu chớ!

Phàm việc gì trên đời cũng đều có cái giá của nó, có thể đáng trách và có thể đáng thương. Đáng trách có thể vì sa cơ, có thể vì lỗi lầm, có thể vì thất thế. Đáng thương có thể do hoàn cảnh, do xã hội, do cuộc đời dày xéo, nhưng những việc ấy không đáng khinh. Lỗi lầm có thể tha thứ được, có thể vực dậy được. Khi xưa ông bà ta thường bảo Lấy đĩ về làm vợ chứ đừng lấy vợ về làm đĩ là thế. Nếu làm đĩ vì phải hy sinh thực lòng thì chẳng phải là đáng thương hay sao? Tất nhiên không ai khuyến khích chuyện này nhưng ở một góc độ nào đó, sự hy sinh đã đứng phía trên sự cảm nhận của người đời, đã che lấp cái nhơ nhuốc mà người phụ nữ đem đi bán để lo cho gia đình. Tôi nói thế không phải để bênh vực đâu, nhưng là để chấp nhận một sự thật, cho dù nó đau xót đến cỡ nào đi nữa.

Sự thực thì trên đời có nhiều việc đáng khinh hơn nhiều, vì sự khinh khi trên mắt mỗi người theo tôi, không phải là nhìn thấy hành động thức thời rồi đem lòng khinh bỉ, mà đôi khi những chuyện xảy ra tưởng rằng rất đỗi bình thường như chạy chọt, hám danh, khoe của, hợm mình, ăn chơi tha hóa… cũng rất đáng khinh chứ đâu phải chỉ là làm đĩ thôi nhỉ? Rõ ràng trọng hay khinh không phải chỉ do tính cách hay hành động thôi mà còn phải dựa theo hoàn cảnh mà suy xét, mà cảm nhận, chớ vội kết luận nặng nề mà xóa đi những hoàn cảnh đáng thương của ai đó đang hiện diện bên ta, một cách khẽ khàng và lặng lẽ, đáng cảm thông hơn là đáng trách.

Với lại nhiều khi cái từ “đĩ” còn có nhiều nghĩa khác nhẹ hơn chứ chưa phải là quá nặng nề lắm đâu! Ai đó có tính tình hay chưng diện hoặc chải chót láng coóng ngày nào cũng thế thì gọi là đĩ tính, ai đó miệng mồm ba hoa rào đón quá thì gọi là đĩ miệng

Thôi thôi, tôi không nói tiếp nữa đâu, nói nhiều quá, ba hoa chích chòe quá không khéo người ta cho là lão này già rồi mà cũng còn đĩ miệng thì khốn. Hic!

5 Comments »

  • Huong Duong said:

    Xin chào anh Hùng Lân. Không ngờ anh cũng có khả năng viết lách phong phú như vẽ truyện vậy. Chúc anh vui khỏe.

  • Minh said:

    Cách đây vài năm cháu cũng mượn được cuốn tiểu thuyết “Làm đĩ”. Câu truyện của cô gái tên Huyền kể về thân phận của mình, từ một cô gái khuê các tử tế cũng là con nhà nho giáo vì hoàn cảnh đưa đẩy mà dấn thân vào con đường… Tuy nhiên cháu chỉ đọc được nửa đầu rồi chả biết ai lấy mất. Nếu hôm nay không đọc bài viết này có lẽ cháu cũng quên mất cuốn sách ấy.

    Thật ra cháu thấy các cụ xưa tuy có coi thường những “ả đào” nhưng vẫn dành cho họ một lối thoát, một con đường trở về với cuộc sống bình thường. “Làm đĩ chín phương, để một phương lấy chồng”.

    “Phàm việc gì trên đời cũng đều có cái giá của nó, có thể đáng trách và có thể đáng thương”.

  • Thanh Hương said:

    “Tất nhiên không ai khuyến khích chuyện này nhưng ở một góc độ nào đó, sự hy sinh đã đứng phía trên sự cảm nhận của người đời, đã che lấp cái nhơ nhuốc mà người phụ nữ đem đi bán để lo cho gia đình. Tôi nói thế không phải để bênh vực đâu, nhưng là để chấp nhận một sự thật, cho dù nó đau xót đến cỡ nào đi nữa.”
    Cháu thấy rất đúng.

  • Duc Lư said:

    Một trong nhừng văn sĩ tiền chiến tôi yêu kính nhất là Vũ Trọng Phụng. Hai phong trào, thế hệ tư tưởng nòng cốt trong thập niên 30-40 là thế nghệ thuật vị nghệ thuật, đề cao cái đẹp, lãng mạng, cách nhìn hay, nhìn đẹp, về tư tưởng mới (Tiêu biểu là nhóm Tự Lực Văn Đoàn), cái thứ nhì là tư tưởng vạch trần sự xấu xa của xã hội cũ, bóc lột của giai cấp, etc (Nguyễn Công Hoan, Nguyên Hồng, Ngô Tất Tố). Trong hai xu hướng này tât cả nhừng nhà văn ấy đều có chung một lối tả của con người qua lối nhìn khuôn mẫu, đạo đực, cái cổ điển, thuần túy của xã hội để họ dễ dàng từ đó đưa đến cái tư tưởng chống lại cái cặn bã xấu xa, áp bức của xã hội;
    Vũ Trọng Phụng di xa hơn, sâu hơn cái quỹ đạo này. Ông không xây hình tượng, nhân vật của ông từ cái thẩm mỹ, lãng mạng, mà ông chỉ thuần túy tả chân, tả thực cái hành vi, phản ứng sống thực, thă/ng thừng. Lối văn ông viết thă/ng, viết thực, viết sống sượng, phơi bày cái thô tục, trọc trằn của nhân vật ông trong các góc đời heo hẹp, ngõ ngách bần cùng của xã hội, từ hạng giàu sang xảo trá cho tới nhừng kẻ ma cô, du đãng, đĩ điếm, etc. Tất cả âu cũng là cái thật của xã hội mà ta hoặc ngại ngùng hoặc vô tình không đếm xỉa tơi. Ông đã dám đưa ra nhừng cái vấn đề cấm kỵ nhất trong xã hội lúc bấy giờ thì hă/n các bạn đã biết lối văn của ông đi trước bao thế hê. Ta có thể chê trách bài Làm Đĩ là tục tằn nhưng nhìn vào lối nghệ thuật vị nhân sinh, ông nói lên nhừng gì thầm kín nhất, bạc bẽo nhất, nhưng cũng rất là thực nhất trong đời sống xưa, cũng như nạy. Lấy cái bài Kỹ thuật Lấy Tây mà thay cái tựa là Kỹ Thuật Lấy Mỹ thì cũng không khác bao nhiệu
    Đó là cái lối tả chân của Vũ Trọng Phụng mà tôi yêu và trân trọng lối nhìn của ông ta. Ông lại chết rất trẻ (cũng vì bịnh lao). Dầu chết trẻ, ông đã để lại nhừng tác phẩm nổi tiếng

    Cám ơn cậu đã có vài hàng bình luận này để tôi có dịp sang sẻ vài giòng về nhà văn thiên tài nhưng yểu số này

  • Papillon (author) said:

    @DucLư:
    Xin lỗi vì đã hồi âm trễ. Cám ơn anh đã chia sẻ nhé. Lúc nào rảnh, xin anh cứ đến! Cánh cửa đang mở rộng chào đón mọi người mà!

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.