Níu kéo thời gian
Ai đó bảo rằng: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, sẽ mãi ước muốn cho thời gian trở lại…” thì tôi cũng thế, dù biết chắc rằng thời gian làm sao trở lại được? Thế thì ta phải níu kéo nó bằng nhiều cách, để thực hiện được những mơ ước trong ta, cho dù cái thời gian ấy không còn nữa.
Như là một định luật, thời gian tuân theo vòng xoay của tạo hóa mà không thể nào cho người ta níu kéo lại, nói như thế để những ai đang hưởng trọn những phút giây tuyệt vời của cuộc đời mình hôm nay, phải biết gìn giữ, trân trọng và quyết thực hiện cho được hoài bão của mình, đừng để thời gian từ từ trôi qua một cách nhạt nhẽo và vô vị, để rồi không thể nào níu kéo lại được như tôi, một ông già U-50 với những lo toan bộn bề tương lai, quá khứ, con cháu, trường đời, sự đời và kể cả nợ đời…
Những biến động của xã hội và thời cuộc đã đẩy không biết bao nhiêu con người, bao nhiêu hoàn cảnh phải rủ bỏ ước mơ của mình khi trên mặt còn chưa có vết nhăn, khi tình yêu chưa kịp kết thành trái nụ, khi đũng quần chưa kịp quen hơi chiếc ghế trên giảng đường, thế mà vẫn phải rủ bỏ, vì cuộc sống. Nói ra điều này có vẻ bi quan, nhưng cách đây hơn ba chục năm thì đó là sự thật, một sự thật khiến ta có thể trào nước mắt. Tay chỉ biết cầm bút, nhưng giờ đây phải cầm cuốc xẻng, cầm con dao cạo mủ xoay trên từng gốc cây của rừng cao su bạt ngàn để mà sống! Không lý tưởng như bây giờ đâu. Tôi đã thấy những giọt nước mắt nóng hổi của một người thầy giáo cũng làm công việc như tôi trong một buổi trưa hè nóng như đổ lửa, nhưng người phải quấn đầy những áo quần khăn che để tránh muỗi vắt, và như anh ta, tôi cũng khóc, khóc cho cái sự đời oan nghiệt chôn chặt lấy tương lai mình vì bạn hãy tưởng tượng đi, thời ấy, khổ bậc nhất đời công nhân là ngành than, suốt ngày âm thầm dưới lòng đất, không thấy ánh sáng mặt trời, thứ nhì là công nhân cạo mủ cao su, nơi sốt rét, muỗi vắt và bao nhiêu thứ khác hành hạ. Thời sinh viên tôi nào có biết hút thuốc là gì, thế mà khi đi làm nghề khổ ải trên, tôi bắt buộc phải hút thuốc để chống muỗi, kết quả là gần 30 năm ghiền thuốc lá hạng nặng và may phước cho tôi là đã bỏ được thuốc lá cách đây 3 năm.
Thời gian cứ trôi đi như thế ấy, ngày còn đi học trung học, chúng tôi đâu phải được sung sướng như các bạn trẻ bây giờ. Việc học hồi ấy trong thời chiến nên chịu áp lực rất nặng, học lơ mơ thi rớt tú tài kể như phải đi lính chứ không còn con đường nào khác. Bởi vậy nhiều lúc thấy giới trẻ ngày nay có quá nhiều điều kiện mà không biết cố gắng, tôi cảm thấy như mình bị đánh mất điều gì đó, mặc dù nó không phải của tôi, nhưng tôi vẫn tiếc vì nó là của… cuộc đời! Mà những gì thuộc về cuộc đời thì rất là đáng quý, vì cuộc đời trai trẻ của tôi đã bị thời cuộc đánh cắp mất rồi, nên tôi hiểu rất rõ những điều quý giá đó. Cũng may là tôi đã thoát được sự khổ ải ấy như là một phép lạ nhiệm mầu với bao thăng trầm và thử thách, với bao sự trả giá ngay trên chính cuộc đời của mình, tôi đã vượt qua được cho nên ngày nay mới có thể ngồi lóc cóc viết blog để soi rọi lại cuộc đời mình và để mọi người ghé qua đọc cho vui ấy mà!
Bao nhiêu mơ ước hồi còn trẻ, bao nhiêu kỳ vọng tự mình đặt ra cho mình, tất cả cứ theo cái trận đời mà cuốn đi với thời gian, bất lực và vô vọng vì thời cuộc là thế đó, ngày nay một tấm bằng đại học cũng không có, muốn học lại cũng đâu có thời gian? Thôi thì đành phải vậy… May mà cuộc sống, công việc hôm nay của chúng tôi người ta chỉ quan tâm đến khả năng mà không quan tâm đến bằng cấp, chứ nếu không thì đau lòng và thất vọng lắm. Nhiều lúc ngẫm nghĩ lại… muốn khóc lần nữa! Đừng có bảo là tôi hay khóc, vì người già thì thường hay mủi lòng lắm đấy! Nếu già như thế thì lấy gì mà níu kéo thời gian lại được đây?
Thế mà có đấy! không kỳ vọng vào mình được thì đặt ước vọng vào những đứa con của mình, cứ nhìn thấy chính mình ngay trong tâm hồn đứa con để mà ước mơ, để mà cố gắng, để mà đeo đuổi những gì năm xưa mình đã bỏ lỡ vì thời cuộc. Do vậy mà tất cả những gì tôi muốn, tôi ước mơ, tôi lại đặt cả vào con, đặt trên vai chúng biết bao là gánh nặng về tư duy, về đạo đức, về các giá trị tinh thần, kể cả những khe khắt của chính mình để mong chúng sẽ thực hiện thay cho mình, chúng sẽ là những người thực hiện ước mơ thay cho cha mẹ. Thời gian cũng vẫn cứ thế mà trôi, gánh trên vai chúng nặng như thế vậy mà chúng vẫn kham được, chúng hiểu ước mơ của bố mẹ là gì và rất mừng là chúng thực hiện được, chúng mang lại hạnh phúc cho bố mẹ và mang lại sự trưởng thành cho chính mình. Ngày xưa tôi đã khóc vì khổ đau nhưng ngày nay tôi khóc vì hạnh phúc, vì sung sướng. Đó là điều tôi muốn nói trong entry này, ta vẫn có thể níu kéo thời gian lại được bằng cách như thế đó.
Cuộc sống lắm khi giáng cho ta những trận đòn khổ đau, nhưng nhờ đó mà ta hiểu ra được những giá trị rất cao quý khi ta gắng vượt qua nó, và hơn cả, đó là ta phải gắng vượt qua được chính mình cho dù đường đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Và nếu như đường đời mà phẳng lặng quá thì chắc là cũng khá vô vị nhỉ, phải không bạn?

Chu viet nhieu wa nhi? Cong nhan gia nhu chu ma viet khoe that.
@ThanhHung: Cám ơn bạn đã comment, tuy nhiên, mong rằng lần sau bạn hãy viết bằng tiếng Việt để khỏi hiểu nhầm từ ngữ, bộ gõ tiếng Việt chúng tôi đã tích hợp sẵn ngay trên trang này mà, bạn chỉ việc chọn kiểu gõ là được thôi. Bạn viết vậy thì tôi chẳng hiểu tên bạn là Thanh Hùng hay Thành Hưng nữa?? Thông cảm nhé bạn.
Bài viết của Bác cảm động thật, đọc bài viết của Bác Cháu mới nhận ra 1 điều rằng thời gian là vô cùng quý báu.
Cháu rất cảm ơn bài viết này của bác. Không những nó giúp cháu có thêm tài liệu làm bài tập và nó con cho cháu hiểu thêm phần nào về cuộc đời của những người đi trước. Nhờ nó mà giờ đây cháu đang nghĩ rằng cháu đã làm gì để xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ trước; cháu đã làm gì để không lãng phí thời gian của minh? Và cháu thấy cháu con nhiều lỗi. Nhưng cháu sẽ cố gắng để không lãng phí thời gian để không phải hối hận đâu ạ. Rất cảm ơn bài viết của bác!
@Hương, @KimNấm: Cám ơn các cháu đã ghé thăm và quan tâm đến bài viết này.
Ai cũng có một thời trai trẻ với những ước mơ, những kỳ vọng cho tương lai bằng chính việc học, việc rèn luyện của riêng mình mà phấn đấu với đời, nhưng thời của bác (hoặc của ba mẹ cháu) nó khác, nó bị gò bó bởi những sự cổ hủ của cái mà ngày nay chúng ta gọi là bao cấp, hằng triệu người phải bị thất học như bác. Chúng ta có trách thì cũng đã rồi, thời gian cũng đã qua rồi, làm sao níu lại được?
Viết bài này chỉ mong lớp trẻ các cháu hãy trân trọng những gì mình có để mà vươn lên với đời. Chỉ thế thôi các cháu ạ.
Chúc các cháu vui khỏe.
Leave your response!
âm nhạc »
Còn chút gì để nhớ
Mấy ngày nay vừa bận và cũng vừa bệnh, bận vì Tết đến chân rồi mà chưa được nghỉ, bệnh vì ai kêu ham làm gì, vì vậy mà những lúc nằm mọp một chỗ, …
khảo luận »
Sự vô tâm đáng sợ
Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn …
tạp văn »
Vợ chồng ngủ riêng có buồn không?
Thật là buồn cười, tôi và chồng không ngủ chung với nhau nữa.
B. luôn ngáy. Và anh ngáy thật khỏe với những tiếng gió, tiếng cưa gỗ, như một nhạc cụ…; ngáy suốt 20 năm …
thơ ca »
Những góc trời
Đôi lúc cũng muốn có riêng một góc trời
Để tha hồ nghỉ ngơi và tán chuyện
Với bạn bè thân quen lưu luyến
Và để cách xa cái khoảng trời nhền nhện phía bên kia
Nơi khiên thuẫn …
truyện »
Nước mắt dại khờ
Chẳng hiểu những giọt nước mắt ngày xưa có thật thà hay là giả trá, có dại khờ hay u mê gì không? Nhưng tôi biết là em yêu tôi, bằng một thứ tình yêu …
bài viết mới
Lưu trữ
Đề mục
Nội dung
Liên kết
Quản lý
những lời bình phẩm
Random Posts
Latest Video Post
Bài viết mới
Most Commented
bài được xem nhiều nhất