Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » âm nhạc, tạp văn

Ngày Em Đến…

Submitted by on Friday, 17 July 2009No Comment

ngayemden

Tối thứ sáu… Tập hát về… Mọi chuyện chuẩn bị cho Thánh Lễ PS ngày mai đã xong, ngoại trừ nỗi nhớ các con triền miên thì bây giờ là lúc mình cảm thấy trong lòng thanh thản nhất. Ngồi một mình, một laptop, một ADSL và một blog, không còn sự thoải mái nào hơn, và thế là mình nhớ đến một việc cần phải làm, đó là bài hát “Ngày Em Đến” của NS Từ Huy. Đối với những đứa con nhà mình thì chúng nó biết rõ bố thích bài này lâu rồi, nhưng đối với những ai mới vào thăm blog này thì sao nhỉ? Bạn đã nghe “Ngày Em Đến” chưa? Nếu chưa thì hãy nghe đôi lời cảm nhận của tôi nhé! 

Bài hát Việt thì chúng ta có hàng vạn, nhưng “thấm” vào lòng người thì tôi nghĩ không nhiều. Mấy ai yêu trọn vẹn và sống trọn vẹn với một bài hát nghe qua rất đỗi bình thường, nhưng cái chất nghệ thuật được chắt lọc qua từng ngôn từ, từng ý nhạc của bài hát tôi nói ở trên thì quả thực, Ngày em đến là một tuyệt phẩm. Không phải vì tôi thích Từ Huy mà nói thế, vì thật ra đâu phải tất cả bài hát nào của ông cũng là hay cả đâu, nhưng nếu nhắc tới Ngày em đến thì phải gọi là nó đã làm cho cái thằng tôi đây rất thán phục. Nào, xin hãy bắt đầu thưởng thức bài hát tuyệt vời này cùng chúng tôi nhé!

Ngày em đến…
đôi mắt long lanh – thơ ngây – mơ màng…

Đấy, để mở đầu bài hát, tác giả cố tình đi từng cặp chữ, gợi cho người ta cái cảm giác thú vị như nhấm nháp từng ngụm cà phê một…

Ngày em đến…
đôi má hây hây – hương thơm – nồng nàn…

Cũng lại từng cặp chữ một rất tượng hình, khẽ cất tiếng hát là chúng ta sẽ tưởng tượng ra được ngay người em gái rất dễ thương, rất thơ ngây… đang bước đến… Cái hình ảnh ấy chỉ cần nghe lời ca là hiện ra rõ mồn một trong óc chứ không cần phải xem trên truyền hình mới thấy… (lắm lúc xem hình ảnh trên TV hoặc VCD còn phản cảm hơn những gì mình tưởng tượng ra nữa). Và cảm giác kế tiếp thì sao nhỉ?

làm mê say bao gã si tình
làm cho anh nhức nhối tâm hồn
buồn miên man thao thức suốt đêm… khuya.

Cái chữ đêm có chấm chấm của tôi có dụng ý đấy, nó không hát ngay là đêm khuya mà lại kéo dài chữ đêm ra một lúc rồi mới… khuya, nghĩa là cái anh chàng này sợ ai đó cướp mất người yêu của mình nên thao thức mãi, suốt cả đêm mà chẳng ngủ được, lại buồn nữa chứ, nhưng buồn miên man, buồn vu vơ, tội quá nhỉ?!

Rồi em đến…
Em đến bên anh cho anh ngỡ ngàng
Tựa như có
con suối đi qua trong tim nhẹ nhàng

Hình ảnh này chỉ có tính chất minh họa Thật tuyệt vời hai cái chữ nhẹ nhàng này, theo tôi, nhạc sĩ đã kết hợp một cách hài hòa về ngôn từ và giai điệu, hát hai từ nhẹ nhàng này nó trầm hẳn xuống làm cho tâm hồn mình nhẹ bay lên một cách rất thanh thoát, nhạc trầm xuống, hồn bay lên…

Và em nghiêng mái tóc mây bồng
và anh nghe trong gió thơm nồng
Thuyền anh theo con sóng ra khơi, ra nơi… nghìn trùng…

Có lẽ với khổ nhạc này tôi không còn gì để nói nữa, vì tự nó đã nói lên cái hay ho, cái ý nhị của từng lời nhạc, nhẹ như thơ và đẹp như mơ, đẹp đến nỗi ru mình trong suối tóc của nàng như bồng bềnh trên chiếc thuyền tình, để hòa với người yêu, sống với người yêu. Cái từ ra nơi… nghìn trùng ca lên tôi nghĩ hết sức tuyệt vời, nó nhẹ nhàng đắm thắm làm sao! nó êm xuôi như cuốn mình vào với lời ca rất tự nhiên và sâu lắng. Và thế là từ đây trở đi, dòng nhạc bỗng bắt đầu mạnh lên hẳn, vừa dồn dập vừa thúc bách, không còn nghỉ ngơi chậm chạp như khúc dạo đầu nữa

Thuyền anh đó, con sóng cuốn xô
thuyền anh đó, cứ mãi nhấp nhô
giữa biển khơi không bờ không bến
Thuyền anh đó, em cứ cuốn đi
Tình anh đó, em cứ cuốn đi, cứ cuốn đi, cứ cuốn đi, cứ cuốn đi…
theo em đời đời…

Quả thực, dòng nhạc dồn dập ở đây theo tôi khá là thành công, vì ý đồ của tác giả lúc đầu giới thiệu chậm rãi về người yêu của mình, sau đó, cuốn được vào mái tóc của nàng rồi thì anh ta tự tin lên hẳn, chấp nhận rủi ro trên biển tình, có cuốn đi cũng được, có chìm trong đó cũng được, miễn sao là được bên nàng (cũng khôn quá nhỉ? ai mà chẳng muốn vậy!)

Có cầm bút lên viết một bài hát thì mới thấy cái hay của người khác, cái khó của người khác khi viết ra được những dòng nhạc ấy. Bởi vậy khi thấy một bài hát tuyệt vời như Ngày em đến này, nó thấm trong tôi chặt còn hơn keo 504 nữa, nên chỉ cần nhẩm vài lần thì thuộc ngay, nhưng mà thôi, ca nhiều quá, nói nhiều quá người ta nói mình nói dai, mà dai – dài – dở là chuyện đương nhiên rồi. Thôi thì nếu ai chưa nghe, hãy thử một lần nghe để xem thử cảm nhận của tôi có đúng không nhé!

Một lần với tác giả Ngày Em Đến

Đối với hầu hết chúng ta, khi nhắc đến tác giả bài “Ngày em đến” thì hầu như ai cũng biết đó là Nhạc sĩ Từ Huy, một người rất nổi tiếng, rất thành danh, là thần tượng của biết bao người yêu nhạc của ông, trong đó có tôi. Từ Huy không chỉ có Ngày em đến mà còn có hàng loạt ca khúc cực kỳ thành công như Những lời em hát, Mong đợi ngậm ngùi, Một thoáng quê hương… (bài Một thoáng quê hương này lúc đầu tôi nghĩ là của Thanh Tùng nhưng sau mới biết là của cả hai người viết chung). Ca ngợi Từ Huy thì khỏi nói rồi, tài năng và tính cách của ông thì ai cũng biết, nhưng cảm nhận tôi muốn nói hôm nay không phải về Từ Huy trên đỉnh vinh quang, mà nhớ lại những lần gặp Từ Huy trong thuở hàn vi, thiết nghĩ cũng rất chi là đáng nhớ. Ngày nay Từ Huy đã ra đi thì chúng ta lại càng đáng nhớ hơn.

Tôi không còn nhớ rõ ngày tháng, nhưng đâu khoảng đầu năm 1990 thì phải, tôi có anh bạn kinh doanh sách ở đường NTMK tên là C, tuy làm sách nhưng anh ta cũng rất chuộng nghệ thuật, nhất là ca hát, và cũng nhờ đó mà tôi gặp Từ Huy. Phải gọi bằng Anh Từ Huy mới phải, vì anh hơn tôi những 8 tuổi, có người bảo vì ngày xưa anh trốn lính nên giảm 4 tuổi nữa so với tuổi thật của anh, nếu thế thì anh hơn tôi đến 12 tuổi, nghĩa là lúc tôi mới khóc oe oe chào đời thì anh đã biết đi thả diều và bắt cá ở Quảng Nam quê anh, và cũng là quê tôi vì tôi sinh ra ở đó, mặc dù tôi gốc Quảng Bình nên có tiếng nói không hề giống Quảng Nam chút nào.

Từ Huy ngày ấy không phải tóc dài nghệ sĩ như sau này chúng ta thường thấy đâu (Xin phép gọi bằng tên như thế cho thân mật chứ trong thâm tâm tôi bao giờ anh cũng là một người Anh theo đúng nghĩa của từ này), ngày ấy nghệ sĩ chưa sống được bằng những sáng tạo tinh thần của mình mà phải làm thêm nhiều nghề tay trái khác, mặc dù nghề tay trái mới chính là nghề kiếm cơm chủ đạo. Anh bạn C của tôi cũng biết tôi yêu nhạc thì khi gặp Từ Huy (TH và tôi cũng đều là khách hàng cộng tác với anh bạn C này), anh ta dẹp công chuyện và mời tôi cùng Từ Huy đi uống cafe, nói dóc về âm nhạc cho đỡ ngứa ngáy tâm hồn, vì ngày ấy, xã hội tuy đã mở cửa rồi nhưng cũng còn khá nhiều ổ khóa rải rác đâu đó chứ không được như bây giờ. (Trời ạ! Lại bận việc nữa rồi, lúc nào rảnh viết tiếp…) (rảnh một tí, lại viết tiếp đây!) Xin lỗi vì phải dùng từ ngứa ngáy coi có vẻ hơi thô tục, nhưng sự thật là thế, lúc đó tâm hồn ai nấy đều lạnh băng và rập khuôn, chứ đâu phải được bay bổng và thong dong như bây giờ, sáng tác âm nhạc lúc ấy được lên khuôn đối với ai thì khó nhưng với Từ Huy thì lúc ấy đã nổi tiếng nên không khó gì, tuy nhiên thu nhập từ đứa con tinh thần của mình không sống được, do vậy mà anh cũng phải làm thêm bằng cách vẽ bìa, thiết kế bìa cho các nhà xuất bản, nhà in hoặc nhà sách. Ngày nay chuyện đó thì hết sức dễ dàng, một designer tay mơ cũng có thể thiết kế nhanh chóng trên máy tính trong vòng vài phút, nhưng ngày đó chúng tôi nằm mơ cũng không thấy cái computer là cái gì, các tựa đề chữ viết tất cả đều phải được vẽ bằng tay với một độ chính xác gần như là tuyệt đối, chứ đâu phải như bây giờ có sẵn các font tha hồ chọn và thay đổi xoành xoạch trên các chương trình đồ họa, nghĩ lại thấy mà thương chính mình lúc đó, ngày nay làm hỏng một chi tiết hay một thao tác nào đó, chỉ cần nhấn Ctrl+Z là xong, trở lại bình thường ngay, còn ngày đó anh em chúng tôi lỡ vẽ sai thì phải bỏ, vẽ lại cái khác, thế mới đau khổ chứ, thiết kế một cái bìa cho ra hồn để nhà xuất bản chấp nhận được thì nhuận bút chỉ vài chục nghìn, uống được dăm cữ càfê, vậy mà một Nhạc sĩ như anh Từ Huy cũng phải ráng mà làm, tôi thì vẽ truyện tranh, anh thì thiết kế bìa, do vậy mà mới hân hạnh quen biết anh, gặp nhau tán dóc cho nó vơi đi cái nỗi nhớ nhung nghệ thuật mình đeo đuổi.

Hồi ấy tôi cũng chỉ biết anh sơ sơ chứ chưa nghĩ rằng lúc đó anh đã nổi tiếng, hôm ấy anh khoe là đã nghe bài “Vì sao” của anh mới sáng tác chưa, Tôi bảo nghe rồi, hay lắm anh ạ, nhưng có một điều tôi không vừa ý là bài này do Ca sĩ Phương Thanh hát cứ gào lên: “Vì sao anh không đến, vì sao anh không đến với em hỡi anh?” Xin lỗi anh tôi nghe nó thảm thiết quá, chắc cô nàng này yêu anh chàng kia quá xá nên mới thảm thiết quá vậy phải không anh, anh cười và bảo đúng vậy, mình thích thế, hahaha…

Sau này tôi mới biết đến những sáng tác của anh nhiều hơn thì lúc đó anh đã nổi tiếng quá rồi, mình đâu còn có điều kiện để được gặp anh nữa, nhưng tôi vẫn luôn thích nhạc của anh, bây giờ và còn rất lâu nữa, vì cứ hở ra mỗi lần ai đó mời tôi lên hát thì họ cứ bảo là “Ngày em đến” đi, mà quả là đúng thật, bài đó theo tôi cực kỳ hay, hát hoài không biết mỏi… miệng, đến nỗi mấy đứa con trong nhà mỗi lần nghe ba hát ở đâu đó lại bảo rằng: Nữa, lại “Ngày em đến” nữa rồi phải không ba ơi! Chính xác là thế, và có lẽ tôi còn hát bài này nhiều lần nữa để nhớ đến Từ Huy, nhớ đến một tài năng âm nhạc rất đáng kính, và cũng là để cho thỏa những tháng ngày khó khăn trăn trở xưa kia. Đúng vậy đó anh Từ Huy à, nhớ đến anh, tôi lại “Ngày em đến“!

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.