Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » tạp văn

Kinh doanh cái đẹp

Submitted by on Monday, 20 July 2009No Comment

1204870857-sc-2871Dạo này báo chí đọc thấy chán ngắt, nhất là báo mạng, hầu hết tự họ biến thành lá cải lúc nào chẳng hay, đi tìm ba cái chuyện giật gân để câu khách, câu độc giả, vào thăm trang nào cũng có hình phô trương đường cong thiếu nữ chẳng liên quan gì đến bài viết cả, chẳng hiểu khoe hàng thế để làm chi? Bỗng dưng xâu chuỗi các sự kiện liên quan gần đây thì thấy rõ ràng là ngày nay người ta đang kinh doanh. Tôi cố tình gọi kinh doanh cái đẹp cho nó nhẹ một chút, chứ nói kinh doanh da thịt hay kinh doanh thân xác có lẽ đúng hơn.

Gần đây nhất là chuyện thi hoa hậu, những nhà tổ chức là những người cầm cân nẩy mực nhưng lại thiếu tầm nhìn về cách định nghĩa sơ đẳng về cái đẹp trong một cuộc thi hoa hậu, đâu phải cái đẹp chỉ là thân xác bên ngoài thôi đâu, mà còn phải có cái đẹp từ tâm hồn, từ đầu óc nữa mới đáng mặt là đệ nhất người đẹp Việt Nam chứ, đẹp mặt nhưng cái chất xám trong đầu chưa bước qua ngưỡng cấp 3 thì đẹp làm cái quái gì chứ, nghe đâu dự định sửa lại điều lệ là người đẹp chỉ cần qua lớp 10 thôi là đủ. Trời ạ! Cái bằng tú tài Việt Nam ta vốn đã rẻ như bèo rồi thế mà hoa hậu của chúng ta cũng không đạt được, thế mà bao biện cái sai cái dở của mình bằng cách định tụt xuống thêm 2 lớp nữa, như vậy thì thi ứng xử làm sao đây? Tìm mọi cách moi câu hỏi học thuộc lòng để trả lời cho qua ư? hay là tìm đủ mọi mánh khóe khác để đoạt cái vương miện người đẹp kia? Đoạt để làm gì? Để khoe? Để có danh tiếng? Để chứng tỏ sự ưu việt của sắc đẹp? – Hoàn toàn chẳng có gì cả? Khoe cái gì đây? Khoe cái rỗng tuếch trong đầu hoa hậu ra ư? Để có danh tiếng gì? Tiếng là ngu mà cũng thành hoa hậu ư? Ưu việt của sắc đẹp? Nó chỉ có nghĩa khi cái sắc bên ngoài được hỗ trợ từ cái đẹp bên trong, chứ chỉ được cái bên ngoài thôi thì nó chỉ là thịt da, là những công cụ để thỏa mãn bọn háo sắc, rửng mỡ dư dật tiền của mà thôi, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Biết là rỗng tuếch và tha hóa như thế nhưng không ít người vẫn lao đầu vào, để kiếm danh và để hưởng thụ, lợi dụng lẫn nhau trên thân xác chứ chẳng khác gì. Mới đây tôi lại nghe tin một hoa hậu kia đi chụp hình nuy (nude) tạo một bộ ảnh cả trăm tấm, định bán đấu giá lấy tiền làm… từ thiện! Trời ạ! các em nhỏ đói rách, mồ côi, lang thang, cơ nhỡ cực thì cực thiệt, khổ thì khổ thiệt, nhưng chưa đến độ phải cần đến tiền cái bộ ảnh khoe thân xác kia đâu cô hoa hậu ơi! Cô cứ trích lương cô ra đi, ít cũng được nhưng ý nghĩa lớn, hơn là ẵm một mớ tiền kỳ quái để đem đi mà làm từ thiện. Nếu thích, cô cứ việc chụp ảnh nude nghệ thuật là tùy cô, xin đừng đưa danh nghĩa từ thiện ra biện minh cho cái dự tính quái gở này. Tại sao cô nghĩ rằng ảnh nuy của cô sẽ bán được nhiều tiền nhỉ? Nhỡ khi trưng bộ ảnh ra bán, ai đó phát biểu rằng ảnh xấu thế kia, tởm lợm thế kia mà bán cái nỗi gì? Lúc ấy ai bịt miệng thiên hạ được nhỉ? Một người đàng hoàng chân chính không cần thiết phải bỏ tiền ra mua ảnh nuy đem về nhà mình đâu, chỉ có những kẻ lắm tiền của hoặc hám danh, hám sắc mới bỏ một số tiền lớn để mua về thôi, chứ người đàng hoàng mua về trong nhà để mải mê ngắm à? Thử nghĩ lại xem! nếu như ông xã của cô mua bộ ảnh nuy của người khác về ngắm mãi thì cô hoa hậu có nóng mặt không nhỉ? Đừng nên đưa cứu cánh ra biện minh cho phương tiện một cách giản đơn và dị hợm như thế. Sao cô không nghĩ rằng cô sẽ làm người mẫu, cô sẽ đi hát, cô sẽ chung tay cùng cộng đồng trong một công tác cụ thể nào đó, lấy các khoản lợi nhuận ấy mà giúp các trẻ mồ côi có phải hay hơn không? Hay là ngoài cái vốn tự có là những đường cong của thân xác cô ra, cô không còn cách nào kiếm tiền được nữa à? Chúng ta vẫn có những cách chân chính khác để kiếm tiền làm từ thiện một cách đúng nghĩa, lúc đó, cô sẽ là một hoa hậu đáng kính, một người mẫu đáng kính, chứ không phải mình được nổi tiếng chỉ vì sắc đẹp thôi. Sắc đẹp rồi đây sẽ tàn, nhưng sự đáng kính của cô sẽ còn mãi, cũng như bên cạnh đó, những tính toán dị hợm kia người ta cũng rất… khó quên.

Vẫn biết rằng sắc đẹp của phụ nữ là món quà của Tạo hóa, chỉ có dục vọng con người khi nhìn ngắm mới là xấu xa mà thôi, nhưng liệu mấy ai cảm nhận được cái đẹp trên cơ thể tự nhiên của phụ nữ như Họa sĩ Tây Ban Nha Francisco de Goya ngày xưa khi vẽ tranh Công nương Maja khỏa thân, hay là số đông vẫn thích ngắm nhìn những đường cong phụ nữ bằng cái nhìn trần tục, dễ dẫn đến sa đọa bất cứ lúc nào. Kinh doanh cái đẹp kiểu ấy nào có khác chi là kinh doanh thân xác nhỉ?

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.