Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » âm nhạc, thơ ca

Ngày ấy, khi xuân ra đời…

Submitted by on Monday, 20 July 2009No Comment

1224659626-sc-4417

Ngày ấy, khi xuân ra đời
một trời bình minh có lũ chim vui
Có lứa đôi yêu nhau rồi
một ngày tuổi mới tươi môi…

Nhạc lắng hương xuân bồi hồi
cho lòng ai bao thiết tha yên vui
Nói với nhau câu yêu người
một ngày tuổi mới đôi mươi

One day, when we were young
one wonderful morning in May
You told me: You loved me
When we were young one day…
(Khúc hát thanh xuân – Lời Việt: Phạm Duy)

Đã lâu lắm không nghe khúc nhạc này, sáng nay chợt nhẩm lại bài hát, thấy nhớ lại những ngày xưa, ngày ấy, khi xuân ra đời và cũng đúng là cái âm nhạc trong tôi cũng được sinh ra theo.

Đúng vậy, tôi biết nhạc đã lâu, vì tôi có ông cậu ruột là nhạc sĩ Bùi Tuấn Anh, bạn cùng thời với Dzũng Chinh và cả Tôn Thất Lập đó mà, tôi được cậu chỉ dạy nên sự cảm nhận âm nhạc đến với tôi từ rất sớm. Chẳng biết phải thế không nhỉ? Hình như là từ lúc tôi mới sinh ra lận đó! Hihi… Cái tên của Papi nhà tui cũng do ba tôi thời đó rất mê nhạc và rất hâm mộ Nhạc sĩ HL, tác giả các bài Khỏe vì nước, Việt Nam minh châu trời Đông… hồi ấy, nên khi tôi mới sinh ra đời thì ba tôi đã chọn tên cho tôi giống như rứa. Cái đó là nghe kể lại thôi à nghen! chứ lúc đó tôi mới sinh thì làm răng mà biết được? Cũng có thể hồi mình mới sinh thay vì khóc oe oe như bao đứa trẻ khác thì mình khóc là lá la thì sao hè? Nói chơi cho vui vậy thôi chứ tôi chỉ nghe anh chị tôi kể lại thế thôi, mới 3 tuổi mà cái thằng HL này nó biết hát bài:

Ai qua bến đò giang,
cho tôi nhắn vài câu,
thương về mái tranh nghèo bên hàng cau…

Kỷ niệm mà tôi còn nhớ nhất đó là năm tôi 10 tuổi, lên sân khấu tại trường Phanxicô Lại Ân Sình ở Huế đơn ca bài chẳng nhớ tựa, chỉ nhớ lời là

Đây là bài ca đất tự do,
ghi tình đẹp trên những đường xa,
đường đi về khắp non sông nhà, ánh dương chan hòa…
Đây là đường ra Huế mơ màng,
đây là thành Nha nắng tươi sáng,
sống vui thanh bình, tình chan chứa trên nước Nam…

đại khái là thế đó, kể lại cho vui vì cái máu âm nhạc nó chảy trong tôi lâu lắm rồi, từ tuổi thơ bé cho đến tuổi thiếu niên, thanh niên, nhưng phải nói thật rằng kể từ lúc tôi biết bài hát One day này thì tôi mới bắt đầu cảm nghiệm được mình mê nhạc biết chừng nào. Mãi đến hôm nay, đầu đã hai thứ tóc, ngồi chiêm nghiệm một mình thấy vẫn còn đúng, vẫn còn bồi hồi như xưa kia hát

You told me, you loved me
when we were young, one day…

Phải gọi rằng niềm đam mê của tuổi thanh xuân thì không tiền bạc nào mua được, mà cái niềm đam mê âm nhạc thì nó lại càng quý hơn, vì âm nhạc rất khó quên, nó không phụ thuộc vào hoàn cảnh hoặc điều kiện xã hội đâu, họa chăng nó chỉ có phụ thuộc đôi chút về những cuộc tình đã qua trong đời mà thôi. Yêu người con gái dáng hạ thì lôi cây guitar ra mà rên rỉ:

Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay…

yêu nàng áo lụa thì gào lên:

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi ngỡ chỉ mười ba.
Tôi phải van lơn: ngoan nhé! Đừng ngờ…

yêu nàng áo trắng thì ngồi tụng:

Em tan trường về,
trường tan em về,
em về trường tan trường tan…

Lắm khi đau khổ quá, não nề quá thì cứ việc bắt chước ca sĩ Vi Vân mà than thở trách móc:

You don’t have to say you love me just be close at hand.
You don’t have to stay forever
I will understand
Believe me! Believe me!…

Thế đấy, đam mê âm nhạc có tốn tiền đâu? họa chăng tốn miếng nước uống vì ca nhiều quá thì khan cả cổ thôi.

Giờ đây già rồi, thỉnh thoảng tôi vẫn thích sống lại thời thanh xuân chỉ bằng những bài hát thôi, chợt thấy qua âm nhạc, hồn mình vẫn còn trẻ cho dù thể xác già ngắc chai cứng. Thỉnh thoảng cũng vẫn bắt chước John Lennon đắm chìm trong nỗi hoài niệm:

Yesterday… All my troubles seemed so far away…
hoặc
Love was just an easy game to play…

tự dưng thấy lòng nó nhẹ hẳn đi là vậy…
Mong sao lòng mình cứ nhẹ nhàng như vậy hoài nhỉ! All my troubles seemed so far away… phải không John Lennon ơi! Ngày ấy xuân ra đời rồi mà… nay vẫn chưa chết đâu. Chắc chắn thế!

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.