Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » khảo luận

Cũng cần phải biết nhớ

Submitted by on Monday, 20 July 2009No Comment

bietnhoKhông ít người trên mạng và trong cả xã hội nữa, thường có khuynh hướng chú tâm về những cái sai, cái dở của ai đó hiện hữu trước mắt mình, vì thật sự thì những cái đó rất khó quên, cho nên người ta thường hay nhớ dai về những điều không đẹp đã xảy ra trong đời mình chứ những cử chỉ đẹp thì người ta mau quên, ít nhớ lắm. Tôi cũng thế chứ chẳng hay ho gì, bởi vậy lắm khi đấm ngực ăn năn, vì sao mình lại như thế được nhỉ? Song có đấm ngực thì… đau ngực thêm thôi chứ cái điều ấy sao mình cứ hay phạm hoài thôi. Chán thiệt!

Hôm trước tôi có viết cái entry “Nhớ và quên” với dụng ý xin cho tôi hãy nhớ những điều cần nhớ và phải biết quên những điều cần phải quên cho nó nhẹ lòng. Hehe… Nay cũng đã quên được cái cần quên rồi, và nay cũng có những điều cần phải nhớ. Thấy thanh thản nên ngồi làm một mình buồn quá, nghỉ tay chốc lát viết blog đây.

Số là sáng nay ra đứng trước sân nhà đón ánh nắng mai một tí cho nó thi vị (?!) thì thấy chiếc xe buýt trờ tới, chợt nhớ đến cách đây vài chục năm trước thì rùng mình, chẳng phải rùng mình vì sợ hãi đâu, mà là rùng mình vì sung sướng! Sung sướng gì nhỉ? Chỉ một chiếc xe buýt thôi thì có là cái quái gì đâu nhỉ? Thế mà có cái quái ấy đấy!

Tình hình là lâu nay cứ nói đến xã hội là thấy toàn là quan liêu, tham ô, hối lộ, tệ nạn… thấy mà phát chán, rồi mấy cái hình ảnh đó nó cứ in sâu trong óc mình làm cho mình cứ nhìn đời bằng cặp mắt bi quan, quên đi những điều tốt đẹp hiện hữu đâu đó trong đời. Nay bất chợt thấy một chiếc xe buýt, như là tượng trưng cho bóng hình thành phố xuất hiện nơi thị trấn nhỏ mình ở nên vui là vậy, thì ra những mặt tích cực của xã hội vẫn còn đó mà mình lâu nay quên đi, cứ chăm bẳm vào những cái sai cái dở nhiều hơn.

Cho rằng chỉ một chiếc xe buýt mà lão già này dài dòng quá cũng được, nhưng lỡ dài thì cho nó dai luôn. Vì sao mà tôi lại nói như thế? Thôi để tôi kể ra luôn. Nơi tôi ở nay là mang danh thị trấn mới mở đấy, nhưng trước đây nó là nơi vô cùng hoang vu và dữ dằn, ranh giới của quốc gia và cách mạng ngày xưa, do đó mà phía trên tôi một đoạn ngày trước có tên là Đường Cùng! Nghĩa là hết đường đi rồi (chỉ thiếu tên là Tử Lộ thôi! Hihi), ai tới đây coi bộ khó về, không chết vì súng đạn thì cũng chết vì ăn cướp, thế mà ngày nay cái đường cùng ngày xưa đã trở thành một quốc lộ đẹp như trong hình thấy chưa? Ở giữa đường có phần ngăn cách bằng vườn hoa được chăm tỉa cẩn thận, xe buýt cứ 30 phút lại có một chuyến chạy từ Túc Trưng gần Đà Lạt về thẳng thành phố biển Vũng Tàu, thấy rùng mình vì sung sướng là vậy.

Nhớ lại ngày xưa lúc mà nơi tôi ở có điện thấy cảm động vô cùng. Ngày ấy tuy tôi đã vẽ truyện cho Nhà Xuất Bản rồi, nhưng địa phương vẫn còn nghèo lắm, các anh trên NXB họ thấy tôi như vậy nên họ tặng tôi TV, đầu máy và cái bình accu để dùng chứ chưa có điện, có những thứ đó để tôi xem băng video mọi thứ mà mở mang đầu óc ra, nắm bắt nhịp đập văn hóa hồi đổi mới cho kịp với người ta, nhưng cả nhà vẫn chưa có điện đóm gì ráo. Khoảng vài năm sau khi điện về rồi, đúng hôm ấy chị tôi ở thành phố về thăm, khi thấy tôi khoe là nhà em có điện rồi, để em mở cái máy bơm nước cho chị coi, vừa gạt cầu dao điện, nước bơm vào hồ thì chị tôi bỗng dưng bật khóc như cha chết vậy, cả nhà ngạc nhiên hỏi sao chị lại khóc thì chị bảo: Lâu nay chị về nhà em chơi để thăm mẹ thăm em, chưa bao giờ chị dám tắm “thiệt” vì chị thấy hai đứa cháu mình nó quay nước giếng lên tội quá, sợ hao nước công sức của cháu, nay có cái điện, có cái máy bơm nước lên nên chị sung sướng quá là vậy. Mà quả thực giếng vùng tôi không phải như ở miền Tây đâu, phải sâu từ 20 m trở lên mới có nước. Các cháu con tôi hồi đó cứ mỗi khi chiều đến là quay nước cho đầy hồ rồi sau đó mới đi chơi đá banh, thấy mà thương quá, nhưng đành chịu, vì tôi quay nước mãi nên run tay, không vẽ truyện được. Thế đấy, cái nơi tôi ở nó gian khó là vậy, cho nên ngày nay, chỉ một chiếc xe buýt mà tôi lại dai nhách thì ai đọc qua cũng đừng trách nhé.

Chúng tôi là những người may mắn được sống giữa hai chế độ, nên có thể nghiền ngẫm và đánh giá được những cái hay cái dở trong đời mà không ngại ai tuyên truyền hay tấy não được, vì chúng tôi cũng như là chứng nhân mà. Xã hội hôm nay tuy còn lắm điều dở và tệ hại bởi một số quan tham hám của hám quyền và trác táng, nhưng vẫn không thiếu những điều hay ho tốt đẹp cho mưu cầu dân sinh, ích nước lợi nhà. Ngoài cái chuyện “xe buýt nơi vùng quê” như tôi nói trên thì phải công nhận rằng, vẫn còn nhiều điều tốt đẹp khác như Trường học được xây nhiều hơn, bệnh viện cũng được xây nhiều hơn. Đừng cho rằng những thứ đó chỉ là hình thức để quan này quan kia bày công trình ra để mà phết phẩy hay rút ruột, tham nhũng thì đâu cũng có chứ không chỉ xây trường, song thực tế thì thấy trường lớp nhiều đã là điều tốt đẹp cho văn hóa nước nhà, còn chuyện phết phấy thì thế nào cũng có ngày phải lòi ra và lúc đó mọi người chúng ta hãy cầm lấy chổi mà quét sạch cho cuộc đời thêm tươi. Nhưng thôi, điều tôi muốn nói ấy là chúng ta hãy nên nhìn đời bằng hai con mắt, thấy điều dở để phê phán, nhưng cũng nên thấy điều hay để ca ngợi. Cuộc sống cũng vậy thôi, trong cái dở vẫn có lắm điều hay. Người quanh ta cũng thế, hãy tìm cái đẹp cái hay trong vô vàn điều dở để trân trọng, hơn là cứ mãi bực mình vì những điều gây phiền phức cho ta, chứ làm sao trên đời có điều gì vẹn toàn hoàn hảo tuyệt đối được nhỉ?

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.