Tôi không dám dùng từ Văn học mạng như web site của Nhà văn Trang Hạ ra đời cách đây ít lâu, vì những gì hiện hữu trong các bài viết trên các mạng xã hội mà tôi đã cảm nhận từ trước đến nay, quả thật tôi chưa dám quy nạp nó thành văn học, chỉ là những mảng văn chương vương vãi mỗi nơi một ít. Tôi dùng từ văn chương bởi vì những bài viết tôi xem, những câu cú tôi cảm nhận theo tôi chỉ có một giá trị nào đó về nghệ thuật dùng ngôn từ thôi, một thứ ngôn từ tự do, không lệ thuộc bởi kiểm duyệt của những đầu óc bảo thủ và độc đoán, tuy nhiên, cái ngôn từ tự do ấy không phải loại văn chương xả láng và rẻ tiền, mà đã được chắt lọc bởi những con người, những khuôn mặt chúng ta có thể hình dung ra được nhân cách của họ, diễn đạt tâm tình của mình chân thực chứ không lẳng lơ, vạch trần chứ không câu khách là vậy.
Kết nối blog đã cho tôi gặp những người bạn, không ít trong số họ là những cây viết thực sự, họ không cần phải tốt nghiệp trường này trường nọ nhưng cảm nhận của họ có lúc tôi thấy hơn tôi nửa cái đầu, cho dù họ chỉ bằng tuổi con tôi. Cái gia tài viết lách ấy hơi khựng lại sau khi mạng xã hội Y!360 khai tử, tuy nhiên mầm sống trong họ vẫn còn, và tôi quý trọng những mầm non tươi đẹp ấy, có người là kỹ sư, có người là nhà nghiên cứu, người khác chỉ là sinh viên chưa ra trường, có người chưa có tí bằng cấp nào giống hệt như tôi, nhưng sao tôi thấy cái thâm thúy lộ ra từ mạch văn của họ, từ tâm tư của họ gởi gắm qua chữ viết, khoáng đạt và phong phú hơn giảng đường đại học bội phần, vì thế mà tôi cho đó là một loại hình văn chương trên mạng, vừa quý giá và cũng vừa ấm áp trong tâm hồn là vậy.
(còn tiếp…)

Bác viết tiếp đi chứ bác!
Vâng. Xin hãy đợi đã, đang viết dở dang đây mà kẹt việc… Chỉ kịp ghé qua một tí rồi thôi.