Bài ca này viết riêng cho em
headline »
Fri, 11/06/10 – 6:12 | One Comment

Mới đọc qua cái tựa đề chính là câu hát tuyệt vời của Nhạc sĩ Từ Công Phụng khi xưa, nghe nó lãng mạn làm sao… Chuyện lãng mạn thì không thiếu người bàn qua …

Read the full story »
âm nhạc

những cảm nhận âm nhạc của chính mình và của các tác giả khác qua nhiều thể loại và thời kỳ khác nhau.

khảo luận

những cảm nhận về cuộc sống, xã hội và các khía cạnh khác như tín ngưỡng, tâm linh, tư tưởng.

tạp văn

những suy tư trăn trở về cuộc đời, về công việc và những cảm nhận về các loại hình nghệ thuật khác.

thơ ca

mấy vần thơ của tác giả, viết cho chính mình, cho người mình yêu và cho cả cuộc đời.

truyện

các bài viết đủ mọi thể loại thu lượm lại từ trước đến nay, trên blog cũng như trong tiềm thức.

Home » khảo luận

Niềm tin

Submitted by on Wednesday, 16 March 20117 Comments

1234869360-hr-4941Một khách lữ hành bị lạc lối giữa đêm trường tối mịt, mò mẫm trong đêm, ông bị té ngã và rơi xuống một vực sâu, giữa cơn thập tử nhất sinh, ông may mắn chụp được một cành cây nhô ra và bám chặt vào. Nhìn chung quanh đâu cũng tối om, ông sợ hãi thực sự nhưng nghĩ rằng mình còn may mắn chụp được cái để bám vào chứ nếu không thì đã nát xương tự bao giờ, nhưng càng lúc tay ông càng tê mỏi và sức ông yếu dần, không khí lạnh từ dưới vực thổi lên làm ông rét buốt cả thân mình, nghĩ rằng mình khó bề thoát khỏi cái chết, trong cơn tuyệt vọng, ông chỉ biết ôm chặt nhánh cây và cầu khẩn đến Chúa, xin Chúa giúp ông thoát khỏi cơn hiểm nghèo này. Đúng lúc đó thì Chúa xuất hiện và hỏi ông:
- Con có tin ta không?
- Vâng, con tin, con tin Ngài sẽ cứu con được sống – Ông lí nhí đáp.
- Vậy thì nếu muốn sống, con hãy buông tay ra đi… – Chúa nói.
- Ôi, nếu buông ra thì con chết mất… Sao Ngài lại bảo thế?
- Thì ta bảo nếu tin ta, con cứ buông tay ra đi.
- Ôi… buông làm sao được Chúa ơi…
Lúc ấy Chúa biến mất, ông đau khổ vì Chúa chẳng giúp mình, cứ ôm chặt nhánh cây mặc cho sức tàn dần và trời lạnh như cắt da…
Sáng hôm sau, người ta phát hiện xác người đàn ông chết cứng trên một nhánh cây, và chân ông chỉ cách mặt đất hơn nửa mét…

7 Comments »

  • nguyetca said:

    Cám ơn anh rất nhiều, đọc xong bài viết mới thấy từ xưa đến giờ mình cứ đu tòn teng trên cành cây mà không biết cuộc sống ngay dưới chân mình. Chỉ cần buông tay mình lại có lại tất cả cũng như hãy mở rộng bàn tay bạn sẽ giữ lại tất cả phải không a? Chúc anh một ngày thật yên bình và ấm áp!

  • Papillon (author) said:

    @NguyetCa:
    Cám ơn lời chúc của bạn. Cứ vững tin đi! Cuộc sống ở ngay dưới chân ta chứ có xa lắc xa lơ gì đâu. Tất nhiên là cuộc đời gian khổ gập ghềnh xô đẩy nên lắm khi ta cứ bị té xuống hố hoài, nhưng vẫn có cành cây cho ta bám vào, và cũng vẫn có niềm tin để ta biết buông ra…
    :-)

  • nguyetca said:

    Hihi, chôm bài của a post lên blog của mình mà không xin phép thật là ngại quá, cho e gởi lời xin lỗi chủ bút nha! Hôm nào sẽ đền cho chủ bút bài khác (sẽ cố gắng sáng tác chứ không chôm chỉa nữa đâu, hứa uy tín đó mà!)
    Nếu cuộc sống dưới chân mình luôn bằng phẳng thì đó đâu là cuộc sống, chỉ đơn thuần là sự dạo chơi mà thôi. Ai cũng sợ nỗi buồn và nỗi đau, nhưng chính trong nỗi đau ta thấy mình trưởng thành hơn và trọn vẹn hơn.
    Tặng chủ bút bài thơ tạ lỗi nha (cái này không phải đồ chôm đâu)

    Rồi một ngày tôi gởi gió bay đi
    Bao mơ ước của một thời nông nổi
    Như chiếc lá cuốn mình đi mãi
    Tôi thả hồn phiêu bạt giữa mênh mông

    Rồi một ngày tôi trở lại bên sông
    Ngắm con nước khi đầy khi cạn
    Ngắm lục bình long đong xuôi ngược
    Thấy hồn mình bỗng tím mênh mang

    Rồi một ngày ta gặp lại nhau
    Ngắm trong mắt bao ưu phiền lắng đọng
    Ngắm trong mắt một cuộc tình bỏ dở
    Nghe lòng mình nuối tiếc một bàn tay

    Rồi một ngày tất cả cũng qua thôi….

    CHúc a một buổi tối an lành và hạnh phúc

  • nguyetca said:

    Hihi, chôm bài của anh post lên blog mà không xin phép, thật là ngại quá đi. Thôi thì để xin lỗi, gởi tặng a một bài thơ (không phải là đồ chôm đâu nhé). Chúc anh một đêm ấm áp trong vòng tay gia đình

    Rồi một ngày tôi gởi gió bay đi
    Bao mơ ước của một thời nông nổi
    Như chiếc lá cuốn mình đi mãi
    Tôi thả hồn phiêu bạt giữa mênh mông

    Rồi một ngày tôi trở lại bên sông
    Ngắm con nước khi đầy khi cạn
    Ngắm lục bình long đong xuôi ngược
    Thấy hồn mình bỗng tím mênh mang

    Rồi một ngày ta gặp lại nhau
    Ngắm trong mắt bao ưu phiền lắng đọng
    Ngắm trong mắt một cuộc tình bỏ dở
    Nghe lòng mình nuối tiếc một bàn tay

    Rồi một ngày tất cả cũng qua thôi….

  • Papillon (author) said:

    @nguyetca:
    “Ngắm trong mắt một cuộc tình bỏ dở
    Nghe lòng mình nuối tiếc một bàn tay”
    Thế còn bàn tay kia đâu rồi?
    :-)

  • ngọc hà said:

    ôi Papillon có phải là linh mục công giáo hok vậy, chuyện này ngoc hà nghe quen lắm, đã từng được cha xứ kể cho nghe. dù sao cũng cảm ơn khi đã đăng bài thật hay.

  • Papillon (author) said:

    @NgọcHà:
    Dạ không phải đâu ạ. Nhìn hình trên avatar thì biết liền thôi. Chỉ suýt là LM thôi ạ!
    Xin cám ơn đã ghé thăm.
    :D

Leave your response!

Add your comment below, or trackback from your own site. You can also subscribe to these comments via RSS.

Be nice. Keep it clean. Stay on topic. No spam.

You can use these tags:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

This is a Gravatar-enabled weblog. To get your own globally-recognized-avatar, please register at Gravatar.