Page 4 of 15« First...2345610...Last »

Rác rưởi

1228896740-sc-4648Nhà của tôi nằm ở mặt tiền quốc lộ, cũng là đại lộ có lẽ là đẹp nhất nhì trong thị trấn. Dải phân cách ở giữa rộng 2m trồng đủ loại hoa rất đẹp. Giờ này ở thành phố đất đắt hơn vàng, nên chưa chắc có con đường nào đẹp và rộng thênh thang như đường trước mặt nhà tôi đâu à nghen!

Và cũng để duy trì cái đẹp đó nên công nhân công trình công cộng mỗi tuần tỉa lá một lần, mỗi ngày quét rác có khi cả sáng lẫn chiều cho đường và lề đường sạch đẹp, nhìn rất bắt mắt. Sức sống mới của xã hội dần dần hiện hữu, sáng sủa và thanh nhàn, cuộc sống người dân mỗi ngày một khá lên rất rõ nét. Được đẹp như vậy cũng là công sức mồ hôi của anh chị em công nhân vệ sinh chăm chút từng tí một. Những người ở nhà mặt tiền như tôi lo nhìn theo gương ấy mà học, một hạt nhãn hay một mảnh rác nhỏ nhớ bỏ vào thùng rác trước nhà, cũng là một cách đỡ đần cùng anh chị em, cho mồ hôi của họ bớt đi phần nào.

Và cũng vì cuộc sống khá hơn nên nhìn trên đường, xe con qua lại loang loáng, dân ta bắt đầu giàu rồi. Đại gia cả công lẫn tư mọc lên như nấm, khó mà đếm cho xuể.

Chiều hôm qua ngồi vẽ hoài mỏi lưng quá nên bước ra đường vươn vai cựa quậy một chút cho nó dẻo người, đúng lúc đó thì một chiếc Inova phóng cái vèo qua, vì cửa kính xe họ mở nên tôi nhìn rõ bên trong có các vị mặt đỏ gay như vừa vui chơi ở đâu về, định quay vào nhà thì nghe tiếng loảng xoảng, từ trên xe quẳng xuống mặt đường ba bốn cái lon Heineken vừa uống xong, suýt chút nữa thì văng vào chị công nhân vệ sinh quét rác đứng ở gần đấy.

Tôi không kịp nhìn cái số xe ấy để biết là xe của đại gia nào, nhưng rõ ràng những thằng giàu có này không được học những bài học vỡ lòng về cộng đồng và lòng nhân ái, chúng nghĩ rằng quanh chiếc xe hơi bóng lộn của chúng đều là chốn rác rưởi cả nên chúng cho rác của chúng vung vãi đến vô tư. Và cũng vì không được học nên chúng được coi như những thằng mất dạy trên đời, cho dù chúng giàu có, bạc tiền thừa mứa như những gương mặt đỏ căng ra vì bia rượu và gái gú em út, nhưng chúng là những kẻ nghèo tình người, nghèo văn hóa. Chúng không nghĩ rằng chị công nhân vệ sinh đang còng lưng đứng đó là vì ai. Ngày nay bọn mất dạy ấy vẫn còn khá là nhiều như rác rưởi vậy, thấy mà đau cả lòng.

Tôi bước đến định hỏi có trúng chị chỗ nào không nhưng chị chỉ hơi nhăn mặt một tí, bảo rằng không sao, rồi chị cúi xuống lượm mấy cái vỏ lon bia bỏ vào một cái bao nhỏ để thu gom lại bán cho ve chai. Tôi chào chị và bước vô nhà, nén một tiếng chửi thề, tự dưng thấy mắt mình rưng rưng giùm thay cho chị.

Ta đã thấy gì?

1228841118-sc-4637Ta đã thấy gì trong đêm nay? Cờ bay trăm ngọn cờ bay…

Những ai đã sống cả hai thời kỳ trước và sau 75 khi nghe lời ca này cũng phải thầm khâm phục một người có chí khí như Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ngày ấy. Sống giữa chế độ cũ, thế mà ông vẫn dám viết lên lời hát như một lời tiên tri cho dân tộc, bảo rằng chế độ cũ đã sắp đến ngày đổi thay rồi, quả thật là gan cùng mình…

- Ta đã thấy gì trong đêm nay? Cờ bay trăm ngọn cờ bay…
- Người đã đi đi trên non cao, nay đã về trên đồng ruộng sâu, nay đã về trên thành phố mới…
- Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay…

Khâm phục ông, ta lại thấy quả thật dù sao cái chế độ cũ kia cũng còn tôn trọng cái tự do tư tưởng, tự do sáng tác mà không dám bỏ tù ông là vậy. Tôi nhớ thì họ chỉ tịch thu Tuyển tập nhạc Ca Khúc Da Vàng của ông mà thôi, nhưng tịch thu cũng bằng thừa, vì nó đã phát hành lan rộng và nhân bản khắp nơi rồi. Vì nếu như giả dụ ngày nay, có ai dám viết những lời ca đối lập như thế ca hát khắp nơi không? Chắc chắn là công an cảnh sát tóm cổ ngay chứ nào để cho yên. Nói như thế mới biết cái tầm nhìn xa và rộng của Nhạc sĩ họ Trịnh, ông đã thấy trước cảnh đất nước đổi thay và cái hay là ông đã dám nói lên điều đó bằng ngôn ngữ âm nhạc.

Ngày xưa Họ Trịnh thấy vậy, thế còn ngày nay, chúng ta thấy gì?

Quả nhiên là chúng ta thấy rất nhiều thứ, có thứ đáng thấy và có thứ không đáng thấy nhưng phải bị thấy, nhìn thấy mà đau đớn lòng.

Những điều không muốn thấy này kể ra e phải hàng chục trang cũng không hết, cho nên tôi chỉ đơn cử những gì chúng ta thấy gần đây thôi. Trước hết là vụ Thái Hà. Tôi không đề cập đến những yếu tố đòi đất hay giành đất vì báo chí và Internet đã nói quá nhiều rồi. Tôi cũng không phải là chính trị gia để phân tích vấn đề, mà chỉ đơn giản là thấy. Thấy cái gì? Thấy hàng loạt công an cảnh sát giăng đầy khắp cả khu phố chỉ để xét xử một vụ án quá nhỏ, phá vỡ một bức tường gạch cũ, chẳng giết ai, chẳng hành hung hay cướp của ai, thế mà huy động lực lượng đặc nhiệm bao vây tầng trong tầng ngoài để xét xử với một bản án lãng nhách bằng zêrô vì không thể nào kết tội bị can được. Đất nước chúng ta nào có giàu có gì, thế mà phung phí thời gian, tiền bạc và sức lực để điều tra lên điều tra xuống làm gì với một chuyện nhỏ cỏn con như thế. Thay vì hôm bắt gặp 8 người này hành động sai trái, ta chỉ cần mời họ đến cảnh cáo họ là xong thôi, việc gì mà phải um trời lên để rồi cuối cùng chẳng được tích sự gì, lại còn để mất lòng dân hơn.

Cái thấy thứ hai nữa là việc tôn trọng tiếng nói của người trẻ, nghe đâu hôm nọ trên mạng rủ nhau biểu tình, mấy em sinh viên vừa giăng cờ tổ quốc ra lại bị bắt cuốn lại và đuổi về. Đau thiệt! Vẫy cờ tổ quốc mà cũng khó khăn thế sao? Vậy thì làm sao dạy cho các em lòng yêu nước nhỉ? Hồi chiều tôi có nói đùa với một blogger ở Hà Nội rằng, mai đây bóng đá chiến thắng xuống đường e không còn dám phất cờ như trước, không khéo công an tưởng phất cờ biểu tình thì nguy.

Và còn rất nhiều điều không muốn thấy nhưng bắt phải thấy vì nó cứ trông rõ mồn một trước mắt ta. Vâng, xin đừng cho tôi thấy, đừng bắt tôi phải thấy phải nghe những cảnh đau lòng, mà hãy cho tôi thấy một ngày mai đất nước tươi sáng hơn, mọi người yêu thương nhau hơn, hương thanh bình lan tỏa khắp mọi nhà và ẩn sâu trong lòng người. Xin hãy cho tôi thấy, cho tôi thấy đi nhé!

Cũng cần phải biết nhớ

bietnhoKhông ít người trên mạng và trong cả xã hội nữa, thường có khuynh hướng chú tâm về những cái sai, cái dở của ai đó hiện hữu trước mắt mình, vì thật sự thì những cái đó rất khó quên, cho nên người ta thường hay nhớ dai về những điều không đẹp đã xảy ra trong đời mình chứ những cử chỉ đẹp thì người ta mau quên, ít nhớ lắm. Tôi cũng thế chứ chẳng hay ho gì, bởi vậy lắm khi đấm ngực ăn năn, vì sao mình lại như thế được nhỉ? Song có đấm ngực thì… đau ngực thêm thôi chứ cái điều ấy sao mình cứ hay phạm hoài thôi. Chán thiệt!

Hôm trước tôi có viết cái entry “Nhớ và quên” với dụng ý xin cho tôi hãy nhớ những điều cần nhớ và phải biết quên những điều cần phải quên cho nó nhẹ lòng. Hehe… Nay cũng đã quên được cái cần quên rồi, và nay cũng có những điều cần phải nhớ. Thấy thanh thản nên ngồi làm một mình buồn quá, nghỉ tay chốc lát viết blog đây.

Số là sáng nay ra đứng trước sân nhà đón ánh nắng mai một tí cho nó thi vị (?!) thì thấy chiếc xe buýt trờ tới, chợt nhớ đến cách đây vài chục năm trước thì rùng mình, chẳng phải rùng mình vì sợ hãi đâu, mà là rùng mình vì sung sướng! Sung sướng gì nhỉ? Chỉ một chiếc xe buýt thôi thì có là cái quái gì đâu nhỉ? Thế mà có cái quái ấy đấy!

Tình hình là lâu nay cứ nói đến xã hội là thấy toàn là quan liêu, tham ô, hối lộ, tệ nạn… thấy mà phát chán, rồi mấy cái hình ảnh đó nó cứ in sâu trong óc mình làm cho mình cứ nhìn đời bằng cặp mắt bi quan, quên đi những điều tốt đẹp hiện hữu đâu đó trong đời. Nay bất chợt thấy một chiếc xe buýt, như là tượng trưng cho bóng hình thành phố xuất hiện nơi thị trấn nhỏ mình ở nên vui là vậy, thì ra những mặt tích cực của xã hội vẫn còn đó mà mình lâu nay quên đi, cứ chăm bẳm vào những cái sai cái dở nhiều hơn.

Cho rằng chỉ một chiếc xe buýt mà lão già này dài dòng quá cũng được, nhưng lỡ dài thì cho nó dai luôn. Vì sao mà tôi lại nói như thế? Thôi để tôi kể ra luôn. Nơi tôi ở nay là mang danh thị trấn mới mở đấy, nhưng trước đây nó là nơi vô cùng hoang vu và dữ dằn, ranh giới của quốc gia và cách mạng ngày xưa, do đó mà phía trên tôi một đoạn ngày trước có tên là Đường Cùng! Nghĩa là hết đường đi rồi (chỉ thiếu tên là Tử Lộ thôi! Hihi), ai tới đây coi bộ khó về, không chết vì súng đạn thì cũng chết vì ăn cướp, thế mà ngày nay cái đường cùng ngày xưa đã trở thành một quốc lộ đẹp như trong hình thấy chưa? Ở giữa đường có phần ngăn cách bằng vườn hoa được chăm tỉa cẩn thận, xe buýt cứ 30 phút lại có một chuyến chạy từ Túc Trưng gần Đà Lạt về thẳng thành phố biển Vũng Tàu, thấy rùng mình vì sung sướng là vậy.

Nhớ lại ngày xưa lúc mà nơi tôi ở có điện thấy cảm động vô cùng. Ngày ấy tuy tôi đã vẽ truyện cho Nhà Xuất Bản rồi, nhưng địa phương vẫn còn nghèo lắm, các anh trên NXB họ thấy tôi như vậy nên họ tặng tôi TV, đầu máy và cái bình accu để dùng chứ chưa có điện, có những thứ đó để tôi xem băng video mọi thứ mà mở mang đầu óc ra, nắm bắt nhịp đập văn hóa hồi đổi mới cho kịp với người ta, nhưng cả nhà vẫn chưa có điện đóm gì ráo. Khoảng vài năm sau khi điện về rồi, đúng hôm ấy chị tôi ở thành phố về thăm, khi thấy tôi khoe là nhà em có điện rồi, để em mở cái máy bơm nước cho chị coi, vừa gạt cầu dao điện, nước bơm vào hồ thì chị tôi bỗng dưng bật khóc như cha chết vậy, cả nhà ngạc nhiên hỏi sao chị lại khóc thì chị bảo: Lâu nay chị về nhà em chơi để thăm mẹ thăm em, chưa bao giờ chị dám tắm “thiệt” vì chị thấy hai đứa cháu mình nó quay nước giếng lên tội quá, sợ hao nước công sức của cháu, nay có cái điện, có cái máy bơm nước lên nên chị sung sướng quá là vậy. Mà quả thực giếng vùng tôi không phải như ở miền Tây đâu, phải sâu từ 20 m trở lên mới có nước. Các cháu con tôi hồi đó cứ mỗi khi chiều đến là quay nước cho đầy hồ rồi sau đó mới đi chơi đá banh, thấy mà thương quá, nhưng đành chịu, vì tôi quay nước mãi nên run tay, không vẽ truyện được. Thế đấy, cái nơi tôi ở nó gian khó là vậy, cho nên ngày nay, chỉ một chiếc xe buýt mà tôi lại dai nhách thì ai đọc qua cũng đừng trách nhé.

Chúng tôi là những người may mắn được sống giữa hai chế độ, nên có thể nghiền ngẫm và đánh giá được những cái hay cái dở trong đời mà không ngại ai tuyên truyền hay tấy não được, vì chúng tôi cũng như là chứng nhân mà. Xã hội hôm nay tuy còn lắm điều dở và tệ hại bởi một số quan tham hám của hám quyền và trác táng, nhưng vẫn không thiếu những điều hay ho tốt đẹp cho mưu cầu dân sinh, ích nước lợi nhà. Ngoài cái chuyện “xe buýt nơi vùng quê” như tôi nói trên thì phải công nhận rằng, vẫn còn nhiều điều tốt đẹp khác như Trường học được xây nhiều hơn, bệnh viện cũng được xây nhiều hơn. Đừng cho rằng những thứ đó chỉ là hình thức để quan này quan kia bày công trình ra để mà phết phẩy hay rút ruột, tham nhũng thì đâu cũng có chứ không chỉ xây trường, song thực tế thì thấy trường lớp nhiều đã là điều tốt đẹp cho văn hóa nước nhà, còn chuyện phết phấy thì thế nào cũng có ngày phải lòi ra và lúc đó mọi người chúng ta hãy cầm lấy chổi mà quét sạch cho cuộc đời thêm tươi. Nhưng thôi, điều tôi muốn nói ấy là chúng ta hãy nên nhìn đời bằng hai con mắt, thấy điều dở để phê phán, nhưng cũng nên thấy điều hay để ca ngợi. Cuộc sống cũng vậy thôi, trong cái dở vẫn có lắm điều hay. Người quanh ta cũng thế, hãy tìm cái đẹp cái hay trong vô vàn điều dở để trân trọng, hơn là cứ mãi bực mình vì những điều gây phiền phức cho ta, chứ làm sao trên đời có điều gì vẹn toàn hoàn hảo tuyệt đối được nhỉ?

Chuyện đế quốc

1225932382-sc-4476Bốn mươi bảy tuổi, xuất thân từ một gia đình cha mẹ ly hôn từ nhỏ, về sống với bà ngoại, bà ngoại lắm khi phải hy sinh không mua chiếc áo đẹp để lấy tiền lo cho cháu, một thằng bé da đen yếu ớt, thế mà Barack Obama lại trở thành Thượng nghị sĩ, rồi thành Tổng thống của cường quốc số 1 thế giới mà không cần phải cậy dựa vào con cha cháu ông. Điều này Việt Nam ta chỉ có trong mơ, và nó chỉ xảy ra trên một đất nước mà sự công bằng và dân chủ được đặt lên hàng đầu và cơ hội tiến thân dành cho tất cả mọi người chứ không phân biệt ai.

Mấy ngày nay cả nước Mỹ nóng lên từng giờ do việc bầu cử Tổng thống nước này làm cả thế giới cũng hâm hấp theo, chẳng phải thế giới sợ bị lệ thuộc gì nước Mỹ, nhưng ai nấy đều theo dõi cuộc đua vào Nhà Trắng để biết ông Tổng Thống mới là ai mà mần ăn buôn bán với họ thôi, đồng thời ai cũng muốn theo dõi kịch tích của cuộc bầu cử Mỹ xem nó đi tới đâu. Rõ ràng một điều không thể chối cãi là bầu cử ở Mỹ quả thật rất công bằng và dân chủ, đúng nghĩa với từ này. Ai muốn bầu trước hay bầu chính ngày đều được vì cử tri nào ra cử tri nấy, không sợ phiếu bầu lậu xâm nhập vào được, chứ không phải như ở ta, bầu cử mang tính hình thức quá nhiều, tình trạng bầu giùm cho đạt kết quả cao để báo cáo thành tích đi bầu 99,99% xảy ra tràn lan, xem ra chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nói như thế chẳng phải chê Việt Nam mình, nhưng kiểu bầu cử ở ta cũng như quá trình ứng cử chọn lựa còn rất nhiều điều phải bàn để cái từ dân chủ mang đúng ý nghĩa của nó, nhưng thôi, chuyện này bàn sâu quá sẽ thành chuyện chính trị mất, mà đã nói chuyện chính trị thì rất dễ xa nhau lắm.

Giữa lúc kết quả kiểm phiếu được CNN, CBS và Reuters cập nhật mỗi 5 phút một lần, tôi chợt nhớ đến ngày xưa, ai nấy đều được học tập, nói nhồi sọ thì đúng hơn, rằng bọn đế quốc Mỹ là phường gian manh tráo trở, là kẻ thù không đội trời chung, cần phải bị tiêu diệt, và chắc chắn chúng sẽ bị tiêu diệt, vân vân và vân vân… Người lớn chúng tôi thì coi bộ khó tẩy não hơn, nhưng đám trẻ thì bị in đậm sâu trong đầu, đến nỗi gần đây thôi, khi chúng đã lớn thành những thanh niên rồi, sau sự kiện bọn khủng bố tấn công tòa tháp đôi New York 11/9/2001 mà có người còn bảo là đáng đời thằng đế quốc, tất nhiên những người này chẳng bao giờ được tiếp cận với văn hóa, báo chí, hoặc truyền thông hiện đại mà chỉ là những người nông dân chân lấm tay bùn nên suy nghĩ họ giản đơn là thế, bởi vì họ đã bị nhồi sọ đã lâu, cứ nói đến Mỹ là gọi bằng thằng đế quốc mà không biết rằng ngày nay Việt Nam ta đang học hỏi những điều tốt đẹp từ cái đất nước mà họ gọi là thằng đế quốc đó.

Câu chuyện trên là bằng chứng cho việc không đáng làm là việc nhồi sọ, bắt kẻ khác chỉ biết những điều mình nói, chỉ được làm những điều mình bảo, và chỉ được suy nghĩ những điều mình cho phép. Trong một xã hội văn minh và công bằng thì đây quả là một điều rất tệ hại, nó nghiền nát tư duy của con người thành lú lẫn, nó cướp đi cái tài sản quý giá nhất là tinh thần của con người mà Thượng Đế đã ban cho, nó làm đầu óc con người ta mụ đi, không phát triển được. Ngay chính tôi đây, việc dạy dỗ con cái tôi cũng không bao giờ nhồi sọ, cho dù tôi rất nghiêm khắc. Bởi vậy cho nên sau khi các con tôi tốt nghiệp ra trường chúng không bao giờ núp dưới bóng cha mình, cho dù chúng biết bạn bè tôi ở trên thành phố rất nhiều nhưng chúng không bao giờ đặt chân đến xin việc hoặc nhờ ba hỏi giùm, mà chúng tự ên cầm đơn đi chỗ khác. Lúc đầu tôi cũng hơi bực vì mình lo cho con cái thôi, vì chúng không thèm hỏi mình một tiếng, nhưng sau đó tôi rất mừng vì con mình đã chứng tỏ được khả năng của nó mà không bao giờ cần phải núp sau bóng tôi. Tư duy được hình thành từ những việc rất nhỏ là vậy, do đó tôi coi việc nhồi sọ trong giáo dục là một thứ tệ hại cần phải loại bỏ.

Hơn hai mươi năm trước, lúc tôi còn làm trưởng phòng, những lúc kế hoạch đưa ra mà nhân viên ai nấy đều gật thì tôi vô cùng chán, sống là cần phải có phản biện, cho dù là động chạm đến mình nhưng cần phải có, ý tưởng và thực hành cần phải phát triển rộng rãi và phong phú, chứ cứ y như khuôn thì chán ngắt, những lần như thế thì tôi nói thẳng vậy thì bày ra cuộc họp này để làm chi? Cứ việc lệnh cho anh này anh kia, chị này chị kia làm là xong thôi. Do đó nên ý nghĩ này mấy chục năm nay đã thành thói quen, cuộc sống phải trăm hoa đua nở, chứ nhồi sọ thành một cái khuôn thì xã hội sẽ đầy rẫy rôbôt mà thôi.

Thế nhưng vẫn có những kẻ chỉ thích được nhồi sọ, chỉ thích làm theo đúng ý cấp trên, không dám lệch ra một ly, cho dù cái lệch ấy sẽ đem rất nhiều lợi ích cho tập thể. Quả nhiên những người này khó mà tiến bộ vì sọ họ đã được nhồi thành khuôn, mất hẳn cảm hứng sáng tạo, thế nhưng họ vẫn làm để giữ lấy cái ghế hoặc để kiếm chác công danh chi đó cho nên họ coi việc nhồi sọ cũng là chuyện bình thường. Người nước ngoài hoàn toàn khác, ngay từ thời học sinh, các bài làm của học sinh mỗi người một ý khác chứ không có đáp án thang điểm như ta đâu, làm như thế mới kích thích sự sáng tạo của mỗi con người ngay từ lúc còn tấm bé là thế.

Rất may là ngày nay, với sự phát triển không ngừng của công nghệ truyền thông, thông tin được cập nhật hằng ngày nên việc nhồi sọ người dân đã trở thành quá khứ, vì nó hoàn toàn không có tác dụng nữa, ngoại trừ chỉ có nhà tù trại giam mới còn hình thức này, nhưng theo tôi, nó vẫn không hề có tác dụng gì, vì cho dù những tù nhân là những người mất tự do cũng không thể xoay đầu óc họ theo ý mình được, vả lại, đã nói là tư duy nghĩa là quyền suy nghĩ, hiểu biết, cảm nhận đúng sai là những quyền thiêng liêng nhất của con người, có dùng hành vi hoặc thủ đoạn nào cũng khó mà khuất phục được đầu óc con người ta, thế nên cái việc nhồi sọ biến mất đi là vừa để cho anh nông dân kia đừng phải thốt lên một cách hồn nhiên là đáng đời thằng đế quốc nữa, vì cái thằng đế quốc này nó có nhiều điều đáng để chúng ta học tập lắm đó. Hihi…

Thôi, viết đến đây thì xì tốp được rồi, viết nhiều quá không khéo ai đó ghé qua đọc rồi bảo mình nhồi sọ cũng nên. Hic!

Lời gọi chân mây

1226026251-sc-4490Em ơi, quên đi, bao nhiêu, xót xa, những chiều, thiết tha, bên nhau.
Em ơi, xin em, xin em nói yêu thương, đậm đà, để rồi, ngày mai, cách xa…

Thú thật là tôi thích cái lối viết ngắt đoạn từng hai chữ một của Lê Uyên Phương trong bài hát Lời gọi chân mây này của họ. Hát lên thấy rõ ràng tình như bị chia cắt bởi ngay từ trong câu chữ chứ không cần phải ví von ở đâu xa xôi mà làm gì, bởi cái hay của nhạc Lê Uyên Phương là thế đó.

Cũng khá là lâu đối với một thằng ghiền như tôi, vì lâu nay chẳng có thời gian để mà viết blog, vừa vì công việc riêng, công việc chung và cả ebook nữa đã làm cho tôi mụ cả người đi, lắm khi nghĩ thấy mà buồn vì tâm trí không được bay nhảy thỏa thuê như trước nữa… Chợt hôm nay vừa ngồi vẽ truyện, vừa nghe bài hát này, bỗng dưng thấy nhớ, thấy như ở cuối chân mây nào đó có kỷ niệm gọi về. Mà cái kỷ niệm ấy cũng đã lâu rồi, riêng cái chân trời thì cũng vẫn thế, nên nghe bài hát này hoài nhưng vẫn thấy mới, và cũng… thấy nhớ.

Vợ ơi! Tể tướng ơi! Anh biết là em không trách anh đâu, vì ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ mà, phải không em? Nhà thơ Thuận Hữu trong bài “Một phút xao lòng” cũng không sai tí nào đâu, nhưng lòng anh không dám xao đâu mà chỉ thấy nhớ, nhớ đến bài hát này và cũng là nhớ đến một người con gái ngày xưa. Em cũng đã biết mặt cô ấy rồi mà, CTh. đấy! Em cũng đã biết cái lãng mạn của cô ấy và em cũng đã biết giọng hát của cô ấy. Nói đến âm nhạc thì em thừa biết là anh mê mải đến độ nào rồi vợ nhỉ? Vậy mà với một trời nhạc của cô ta, một trời nhạc của anh nữa, thế mà chẳng đi đến đâu mới là chuyện lạ, có lẽ yêu nhạc nhiều quá nên không màng yêu cô ta chăng? Quả nhiên em biết là anh và cô ấy đã quen nhau trước và đã cùng hát Lê Uyên Phương khi tóc vẫn còn xanh. Ngày em đến nhà chơi, anh và cô ấy còn hát “Tình khúc cho em” nữa mà! Thế mà không yêu được mới là lạ! (Kiểu này đúng là nịnh vợ, bởi vì yêu vợ mất rồi chứ gì?)

Từ rất lâu tôi đã quan niệm âm nhạc chỉ nên là amateur thôi, không nên đi theo con đường chuyên nghiệp, bởi ca sĩ chuyên nghiệp lắm phũ phàng là thế, cũng có thể mình không có đủ khả năng nên quan niệm vậy để tự an ủi mình ấy mà! Do đó mặc dù tuổi trẻ tôi rất đam mê âm nhạc nhưng bao giờ cũng có một điểm dừng nhất định, y như trong tình yêu vậy, cần có một giới hạn nào đó để khỏi mang tiếng xúc phạm đến trinh tiết cũng như nhân phẩm người mình yêu.

Tôi và cô ấy rất hợp nhau về nhạc, tức là giống cái e (air) nhạc đó mà, những ai đã từng biết nhạc Lê Uyên Phương chắc hẳn cảm nhận được cái chất lãng mạn đến rợn người trong từng nốt nhạc, từng câu hát khi một đôi nam nữ hát cùng nhau. Tôi cũng thế đấy, say mê lắm, có lúc cũng lãng mạn lắm, nhưng sao thấy mình khó thể yêu được, cũng có thể cô ta cũng nghĩ như vậy (tôi cũng mong thế), cho dù chúng tôi rất thích hát với nhau và bạn bè cũng nhiều đứa lầm tưởng đây là một cặp rất ăn ý, thế nhưng không phải, chúng tôi hiểu ra chuyện đó và hai người chẳng là gì của nhau cả, tuy rằng cái air nhạc vẫn còn, cái quyến luyến bay bổng của Lê Uyên Phương trong tâm hồn hai người vẫn còn, tuy rằng mỗi người mỗi đường, nhưng ở cuối chân mây cuộc đời vẫn còn vang vọng lời gọi Như hoa đem tin ngày buồn, như chim đau quên mùa xuân của Lê Uyên phương ngày nào là thế.

Em ơi, xin em, xin em nói yêu thương đậm đà, để rồi ngày mai cách xa…
Anh ơi, xin anh, xin anh níu trong cơn mộng lành, để chờ ngày mai lên nắng…

Vâng, nắng cũng đã lên và chẳng ai níu được, vì ai cũng có riêng một nửa trái tim cho mình. Tể tướng của tôi lúc ấy quá hiểu tôi nên nàng cũng chẳng lấy chi làm buồn hay lo âu, sau đó, tôi lập gia đình và cô ta cũng lên xe hoa về nhà chồng, một người chồng cũng máu mê văn nghệ như tôi, có thể còn hơn tôi nữa, nên cô ấy tha hồ mà ca hát, quên đi những gì ngày xưa tôi nói là chỉ nên ca hát tài tử thôi, đừng theo con đường chuyên nghiệp làm gì. Quả thật khi chưa mon men đến chuyên nghiệp thì tai ương đã đến, nghe đâu chỉ sau hơn 2 năm chung sống, cô ấy đã qua đời vì ung thư hay lao phổi gì đó thì phải. Cũng thật là tiếc và ngậm ngùi. Một giọng hát rất hay, một tính cách rất tự nhiên và sôi nổi, nhưng bạc mệnh quá phải không em nhỉ? Tôi nói với vợ tôi như vậy.

Thế thôi… nay đã gần ba mươi năm trôi qua, nghe lại bài hát này, tôi vẫn nhớ lại cái kỷ niệm xưa và cái chết đau thương của người con gái ấy là vậy. Tôi bây giờ có gia đình đầm ấm, có con cháu yêu thương, hạnh phúc, chẳng hiểu bây giờ linh hồn CTh. trôi dạt phương nào rồi, hay vẫn còn khát khao tiếng hát như những lời gọi vọng về từ cuối chân mây? Thôi thì hãy yên nghỉ đi nhé! CTh. à…

(Hình trên chỉ có tính chất minh họa mà thôi nhé!)

Trăn trở và ray rứt

1226882187-sc-4540Mấy ngày nay quá bận, không muốn viết blog nữa nhưng cái tật ngứa ngáy nên cũng vẫn cứ phải viết. Sáng nay đọc báo thấy chuyện dân Iceland đổ xuống đường biểu tình đòi chính phủ từ chức vì không giải quyết được khủng hoảng tài chính ở nước này, ý là tài chính nước họ chỉ biến động sơ sơ thôi mà họ đã cho đó là khủng hoảng và cần phải cải cách triệt để, để nhân dân có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đó chính là Dân chủ. Họ không cần khẩu hiệu, không cần tuyên truyền, nhưng những gì họ hành động chứng tỏ nhân dân mới chính thực là người chủ vận mệnh của đất nước.

Nhìn người rồi ngẫm lại mình. Nghe đâu Quốc Hội mới ra một nghị quyết đòi các Bộ trưởng phải cam kết thực hiện những điều mình đã hứa. Trời ạ! Chuyện này cần gì phải nghị quyết nhỉ? Anh là Bộ trưởng của Chính phủ, anh ăn lương Nhà nước từ tiền thuế của nhân dân, chuyện anh phải thực hiện những điều anh trình bày trước Quốc Hội là chuyện đương nhiên rồi, chứ sao lại cần phải có nghị quyết, hóa ra lâu nay bộ trưởng lên trình bày trong các cuộc chất vấn ở Quốc hội chỉ là hình thức thôi sao? Anh không làm được, thì nên từ chức để người khác làm, sao lại cần phải ra nghị quyết những chuyện vô cùng hiển nhiên như thế làm chi nữa? Cũng giống như năm rồi, nghe đâu Sở Ban ngành của tỉnh X nào đấy ra quyết định khen thưởng anh Y vì anh không nhận tiền hối lộ. Ôi, chuyện đó là lẽ đương nhiên rồi. Khen như thế thì chẳng lẽ lâu nay những người khác đều nhận hay sao? Đã là công chức nhà nước thì chuyện không nhận tiền hối lộ là chuyện hiển nhiên, việc gì lại phải khen thưởng chứ? Lắm khi những việc ta tưởng như tôn vinh người tốt, nhưng lại vô hình trung ta đồng hóa những người còn lại là xấu cả mà ta không biết, trong lúc việc giữ lời hứa, việc liêm khiết chính là đạo đức thiết thực nơi mỗi con người, và nó được đặt lên hàng đầu của tất cả mọi thứ. Đó là điều hiển nhiên, cần chi phải ra nghị quyết để bảo họ phải thi hành?

Đang lúc hiện tình đất nước lắm điều cần phải quan tâm giải quyết như lúa gạo đồng bằng sông Cửu Long đang kêu cứu, nông sản không bán được, vì gạo ta là gạo thường mà giá lại cao, trong lúc gạo từ Kampuchia tràn qua thì gạo lại ngon mà giá rẻ, vì sao họ làm được mà ta lại không? Ta lại bị nạn phân bón giả tràn lan, người dân lo trắng dã con mắt, sắp phải bán nhà để trả nợ tới nơi, năng lực cạnh tranh toàn cầu của Việt Nam bị sụt giảm 9 bậc, tự do báo chí Việt nam bị xếp hạng gần chót, cái bằng cấp của ta mang ra nước ngoài chẳng có giá trị gì, xây dựng, vật tư đang liêu xiêu vì khủng hoảng kinh tế và tài chính… những điều như thế ta lại không lo, lại cứ lo ba cái chuẩn này chuẩn nọ của cái nón bảo hiểm để phạt người này người kia, ta lại đem cái vòng ngực lên bàn nghị sự đo chỉ số là bao nhiêu để họp hành liên tục mà cấp bằng lái xe, báo chí ta thì ngày nào cũng tán sâu vào chuyện cái váy của con gái ông Tổng thống Obama cũng như ông ta thích ăn gì uống gì, báo Net của ta thì toàn tán những chuyện diễn viên này diễn viên nọ khoe mông và hở vai, mở ra trang nào cũng thấy hình khoe đùi khoe ngực, mổ xẻ chuyện phòng the với những cái tít giật gân để câu khách, giáo dục ta thì cứ lo lên kế hoạch năm này năm nọ Việt Nam phải có trường Đại học nằm vào top 200 của thế giới. Xin thưa với các bác, sinh viên ra trường bây giờ thất nghiệp dài dài, mười người thì hết 8 người phải làm trái ngành nghề mình học, thậm chí phải đi làm lao động phổ thông, giáo dục đại học chúng ta đang nằm ở chỗ đấy đấy chứ đừng ham top này top nọ làm gì.

Những gì tôi muốn nói ở đây chỉ là ý thức của công dân trước hiện tình đất nước chứ không nhằm đả phá riêng ai. Là một người dân, ai cũng mong cho đất nước mình lớn mạnh, giàu có, ai ai cũng mong cho mọi gia đình được ấm no và sung túc. Là một blogger, ít ra tôi cũng muốn có một tiếng nói đồng hành cũng xã hội để mưu cầu điều tốt đẹp. Đừng tưởng rằng blogger chúng tôi chỉ biết tán phét và nói chuyện trăng hoa trên trời thôi đâu. Blogger vẫn có trái tim như bao người, và khi trái tim còn đập thì nó vẫn còn biết cất lên tiếng nói.

Mong lắm thay và ước lắm thay, rồi đây đất nước sẽ nở hoa, sẽ vươn mình trổi dậy cùng bạn bè năm châu, không chỉ bằng những lời hứa suông, mà là hiện thực như ta có thể sờ nắn được vậy, chứ đừng mông lung như bọt bèo trên dòng nước lụt như những ngày vừa qua. Nước lụt rồi đây cũng sẽ rút hết, nhưng đừng để niềm tin người dân cũng bị rút đi theo dòng nước ấy mà thất vọng lắm.

Sướng quá à ơi…

1223258981-sc-4348

Nghe đâu hôm tuần rồi, Bộ Thông Tin và Truyền Thông của chúng ta đã mở dự án Cổng Thông Tin Điện Tử nhằm quản lý toàn bộ dịch vụ Net và quản lý luôn cả Blog cá nhân. Thấy dân blogger nhà mình được chăm sóc kỹ lưỡng nên khoái quá, tập làm thơ cho nó sung, cho dù thơ con cóc thì cũng cứ làm, sung sướng quá mà…

Kỳ này tôi tập làm thơ,
Viết lách cho lắm cũng chưa ra gì.
Nhưng mà nếu có ra chi,
Con cóc nó kiện lấy chi mà đền?
Thơ rằng ông Bộ Thông Truyền.
Nghe đâu dự định giành quyền công trôn.
Ai ơi lo giữ phần hồn
Mai đây lóc liếc quơ luôn một bồ
Kiểm tra ông lão, bà cô…
Thử xem bay viết bay mơ những gì?
Xét soi từng cái entry
Đứa nào lạng quạng thì đi… về vườn
Thế nên coi lại nhân thân
Anh ni chị nọ đứng tên là gì?
Khôn hồn nói thiệt ra đi!
Con dân trong nước phải ghi cho rành.
Đừng mong chối chạy loanh quanh
Viết lóc cũng phải nhớ canh đúng lề
Thiệt tình ta thấy khoái ghê
Entry ta viết chẳng chê đâu nào
Cho dù ta viết tào lao
Thế nào cũng có kẻ nhào vô xem
Blog nay hết ế rồi hem?
Pây viu lại được tăng thêm một người
Ơn Trời sướng quá à ơi…

Bỗng dưng tôi nhớ…

1224481997-sc-4405Giữa những vật lộn với công việc thường ngày, giữa những chao đảo niềm tin về cuộc sống, về xã hội hôm nay, lắm khi sự mệt mỏi trong tâm tưởng làm đầu óc con người ta mụ đi, chẳng biết moi đâu ra một chút gì khôn lanh hay là sáng tạo, bỗng dưng tôi nhớ…. Tôi nhớ về một thời thanh niên trai trẻ của mình, không phải nhớ những bâng khuâng của ái tình mà nhớ đến những tháng ngày tươi đẹp, ngày còn được có điều kiện để học hành, ngày còn có đầu óc thanh khiết, nhẹ nhàng để mà mơ với mộng, bỗng dưng tôi nhớ đến nó, nhớ ghê gớm, như một tên điên long mắt sòng sọc nhìn đời hay như Chí Phèo nhớ chai rượu bên lò gạch cũ.

Nguyễn Nhật Ánh cho rằng ước muốn có một chiếc vé đi về tuổi thơ cho thỏa lòng, nhưng tôi thì không đâu, tôi chẳng ham gì tuổi thơ khốn khó của mình đâu, cái tuổi của một cậu bé mồ côi cha được mẹ dắt đi nơi này nơi nọ để chạy loạn vì đang trong thời chiến tranh mà! Cái tuổi mà mẹ sợ con trai mình bị thất học phải gởi nơi bà con này bà con kia để nuôi lấy cái chữ cho con, sợ mai này con thất học phải đi lính, cái tuổi mà sự hy sinh của mẹ đong đầy nước mắt, ngập cả một bầu trời bao la. Tôi không ham trở về tuổi thơ đâu, cho dù tuổi thơ đẹp thật, nhưng muôn ngàn khốn khó và đớn đau, mãi khi đến 13 tuổi thì mới được về ở chung với mẹ và gia đình.

Trong cái bộn bề công việc hôm nay, bỗng dưng tôi nhớ đến cái thời thanh xuân ấy. Sao mà đáng nhớ và sung sướng thế nhỉ. Sau giờ học thì lại được thả hồn với âm nhạc, với văn chương và với sinh hoạt cộng đồng. Chẳng phải khoe đâu nhưng thời ấy vì nhà mình nghèo nên mục tiêu của chúng tôi trong việc học là phải gắng học cho thật giỏi để giành lấy cái học bổng quốc gia toàn phần, giúp chi phí cho gia đình đỡ đi phần nào. Tôi rất cố gắng nên năm nào cũng giành được, vì vậy mà sau giờ học, việc tôi vui chơi không bao giờ bị mẹ tôi cấm đoán, vì mẹ tôi rất tin vào tôi, do đó mà hồi ấy tôi mê nhạc lắm, mê sách lắm, và cũng mê vẽ lắm, mê vẽ đến độ mới lớp 9 mà đã vẽ nguyên bộ truyện tranh dày cộm làm anh tôi mỗi lần về phép phải cấm tôi vẽ, sợ tôi sao nhãng việc học mà sau này phải chịu cảnh đi quân dịch như anh tôi.

Gì chứ về nhạc và đọc sách thì tôi khoái lắm, cứ mỗi lần Duyên Anh Vũ Mộng Long, Dã Hạc hay Hoàng Ngọc Tuấn, Từ Kế Tường, Đinh Tiến Luyện ra cuốn nào là nhịn ăn sáng, dồn tiền để mua sạch, không đủ thì mượn bạn đọc, cả Lệ Hằng, Mai Thảo, Viên Linh, Nhã Ca, Nguyễn Thị Hoàng và lắm khi cũng cố mà đọc cho xong mấy cái triết lý lạ lùng của Phạm Công Thiện hay lối viết ngạo mạn của Chu Tử, tôi chẳng bỏ sót đâu, về thơ thì hết Nguyên Sa, Tô Thùy Yên cho đến Du Tử Lê hở có dịp là đọc và ngẫm nghĩ cùng họ, bay bổng và khóc thương cùng họ, do vậy mà lắm khi nhìn lại dòng văn học đương đại hiện nay, có lúc tôi thấy bâng khuâng và hơi thất vọng là thế, vì người ta tìm đủ mọi cách để nổi danh, có khi không phải nổi bằng văn chương của mình, thậm chí có người cố tình viết sex cho lắm vào để nổi tiếng nữa kìa, nhưng mà thôi, đó là chuyện của người khác, không phải là chuyện mình. Mình thì nhớ lại bỗng thấy ngày xưa sao mình ham đọc thế nhỉ, cho dù mình đi Ban B là Ban Toán kia mà! Ngày xưa ham đọc e cũng giống ngày nay ham blogging quá!

Bỗng dưng tôi lại nhớ… thành ra thấy tiếc, giá như đừng nhớ thì hơn nhỉ? Vì cứ mỗi lần nghĩ tới lại thấy chạnh lòng. Định viết tiếp nhưng thấy buồn buồn, thấy nhớ nhớ xen lẫn xót xa làm sao ấy, cho dù ngày nay cuộc sống đã ổn định, con cái đã thành đạt, song cứ mỗi lần bâng khuâng như thế này, tôi lại thấy mình cứ như bị ray rứt, thành ra đành phải gác trang viết giữa chừng thôi. Hôm khác bỗng dưng lại nhớ thì lại viết tiếp vậy, vì cuộc đời có lắm cái cần nhớ quá, chỉ muốn viết ra một lần để rồi quên cho khỏi tiếc nuối làm gì. Thôi thì hẹn lúc khác vậy… trưa nay viết lan man quá!

Ngày ấy, khi xuân ra đời…

1224659626-sc-4417

Ngày ấy, khi xuân ra đời
một trời bình minh có lũ chim vui
Có lứa đôi yêu nhau rồi
một ngày tuổi mới tươi môi…

Nhạc lắng hương xuân bồi hồi
cho lòng ai bao thiết tha yên vui
Nói với nhau câu yêu người
một ngày tuổi mới đôi mươi

One day, when we were young
one wonderful morning in May
You told me: You loved me
When we were young one day…
(Khúc hát thanh xuân – Lời Việt: Phạm Duy)

Đã lâu lắm không nghe khúc nhạc này, sáng nay chợt nhẩm lại bài hát, thấy nhớ lại những ngày xưa, ngày ấy, khi xuân ra đời và cũng đúng là cái âm nhạc trong tôi cũng được sinh ra theo.

Đúng vậy, tôi biết nhạc đã lâu, vì tôi có ông cậu ruột là nhạc sĩ Bùi Tuấn Anh, bạn cùng thời với Dzũng Chinh và cả Tôn Thất Lập đó mà, tôi được cậu chỉ dạy nên sự cảm nhận âm nhạc đến với tôi từ rất sớm. Chẳng biết phải thế không nhỉ? Hình như là từ lúc tôi mới sinh ra lận đó! Hihi… Cái tên của Papi nhà tui cũng do ba tôi thời đó rất mê nhạc và rất hâm mộ Nhạc sĩ HL, tác giả các bài Khỏe vì nước, Việt Nam minh châu trời Đông… hồi ấy, nên khi tôi mới sinh ra đời thì ba tôi đã chọn tên cho tôi giống như rứa. Cái đó là nghe kể lại thôi à nghen! chứ lúc đó tôi mới sinh thì làm răng mà biết được? Cũng có thể hồi mình mới sinh thay vì khóc oe oe như bao đứa trẻ khác thì mình khóc là lá la thì sao hè? Nói chơi cho vui vậy thôi chứ tôi chỉ nghe anh chị tôi kể lại thế thôi, mới 3 tuổi mà cái thằng HL này nó biết hát bài:

Ai qua bến đò giang,
cho tôi nhắn vài câu,
thương về mái tranh nghèo bên hàng cau…

Kỷ niệm mà tôi còn nhớ nhất đó là năm tôi 10 tuổi, lên sân khấu tại trường Phanxicô Lại Ân Sình ở Huế đơn ca bài chẳng nhớ tựa, chỉ nhớ lời là

Đây là bài ca đất tự do,
ghi tình đẹp trên những đường xa,
đường đi về khắp non sông nhà, ánh dương chan hòa…
Đây là đường ra Huế mơ màng,
đây là thành Nha nắng tươi sáng,
sống vui thanh bình, tình chan chứa trên nước Nam…

đại khái là thế đó, kể lại cho vui vì cái máu âm nhạc nó chảy trong tôi lâu lắm rồi, từ tuổi thơ bé cho đến tuổi thiếu niên, thanh niên, nhưng phải nói thật rằng kể từ lúc tôi biết bài hát One day này thì tôi mới bắt đầu cảm nghiệm được mình mê nhạc biết chừng nào. Mãi đến hôm nay, đầu đã hai thứ tóc, ngồi chiêm nghiệm một mình thấy vẫn còn đúng, vẫn còn bồi hồi như xưa kia hát

You told me, you loved me
when we were young, one day…

Phải gọi rằng niềm đam mê của tuổi thanh xuân thì không tiền bạc nào mua được, mà cái niềm đam mê âm nhạc thì nó lại càng quý hơn, vì âm nhạc rất khó quên, nó không phụ thuộc vào hoàn cảnh hoặc điều kiện xã hội đâu, họa chăng nó chỉ có phụ thuộc đôi chút về những cuộc tình đã qua trong đời mà thôi. Yêu người con gái dáng hạ thì lôi cây guitar ra mà rên rỉ:

Gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay…

yêu nàng áo lụa thì gào lên:

Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi ngỡ chỉ mười ba.
Tôi phải van lơn: ngoan nhé! Đừng ngờ…

yêu nàng áo trắng thì ngồi tụng:

Em tan trường về,
trường tan em về,
em về trường tan trường tan…

Lắm khi đau khổ quá, não nề quá thì cứ việc bắt chước ca sĩ Vi Vân mà than thở trách móc:

You don’t have to say you love me just be close at hand.
You don’t have to stay forever
I will understand
Believe me! Believe me!…

Thế đấy, đam mê âm nhạc có tốn tiền đâu? họa chăng tốn miếng nước uống vì ca nhiều quá thì khan cả cổ thôi.

Giờ đây già rồi, thỉnh thoảng tôi vẫn thích sống lại thời thanh xuân chỉ bằng những bài hát thôi, chợt thấy qua âm nhạc, hồn mình vẫn còn trẻ cho dù thể xác già ngắc chai cứng. Thỉnh thoảng cũng vẫn bắt chước John Lennon đắm chìm trong nỗi hoài niệm:

Yesterday… All my troubles seemed so far away…
hoặc
Love was just an easy game to play…

tự dưng thấy lòng nó nhẹ hẳn đi là vậy…
Mong sao lòng mình cứ nhẹ nhàng như vậy hoài nhỉ! All my troubles seemed so far away… phải không John Lennon ơi! Ngày ấy xuân ra đời rồi mà… nay vẫn chưa chết đâu. Chắc chắn thế!

Bàn tay nắm chặt

1194400435-sc-1933Tôi thường thích cái hình tượng một bàn tay nắm chặt, hình ảnh này nói lên rất nhiều điều, bàn tay nắm chặt tượng trưng cho sức mạnh của một con người có nghị lực, nó còn nói lên sự quyết tâm khi làm một việc gì đó.
Hình tượng này còn tượng trưng cho sự kiên quyết của mỗi con người, biết dũng cảm đương đầu với sự thật, đương đầu với những điều xấu xa trong cuộc đời mà không sợ một thế lực nào.
Nắm chặt bàn tay còn cháy lên một niềm hy vọng và đầy ắp niềm tin, giúp ta trưởng thành và vững bước.
Khi ta đang chán nản vì những thất bại ê chề trong cuộc sống, hãy nắm chặt bàn tay lại đi, bạn sẽ có thêm niềm tin để đạp lên thất bại mà vươn tới.
Khi tình yêu ta đang bị lung lay vì nghi ngờ, vì ghen tuông, vì chê trách, cũng hãy nắm chặt bàn tay lại nhé! chẳng phải để tống cho ai đó một đấm đâu, mà kiên định tự nhủ mình rằng: Trong tình yêu thế nào cũng phải gặp thử thách, và chắc chắn rằng bạn sẽ vượt qua nó.
Khi đang hân hoan vui sướng, mãn nguyện vì những việc ta đã bỏ công sức ra làm đã hoàn thành như ý muốn, hãy nắm chặt bàn tay để kìm nén niềm vui lại, nhoẻn miệng cười thầm với riêng ta để lấy thêm tự tin vào bản thân cho những công việc sắp tới.
Khi chia tay với ai đó để lên đường đi làm nhiệm vụ cũng hãy nắm chặt tay lại, tin rằng ta sẽ làm được, sẽ hoàn thành và nhắn nhủ xin mọi người hãy tin vào khả năng của tôi.
Khi tạm biệt với mọi người cũng hãy nắm chặt bàn tay lại, tin rằng ta sẽ trở về nhé! Còn nếu chia tay tạm biệt với người yêu thì không chỉ nắm chặt tay ta thôi mà còn phải nắm chặt tay… nữa nhé! Lấy thêm niềm tin và hơi ấm yêu thương cho nó tình tứ một tí.
Và bao nhiêu lần nắm chặt tay lại nữa nhỉ?
Khó mà kể ra cho hết, vì cử chỉ này cần thiết làm sao, đáng tin cậy làm sao, đáng yêu làm sao. Nắm chặt tay, lòng bàn tay sẽ ấm, đó là sức nóng tuổi trẻ và cũng là chỗ dựa niềm tin của tuổi già. Mới sinh ra ta đã biết nắm chặt tay và mong rằng đến già tay ta cũng vẫn biết nắm chặt để giúp ta trụ vững giữa cuộc đời.
Ngoài ra, ta cũng phải biết nắm chặt bàn tay lại, tống một cú đấm thật mạnh vào bọn giả hình, bọn vô đạo đức, cho dù bây giờ nó không ở trước mặt mình, cho dù chỉ là một quả đấm vào không khí, nhưng nó nói lên quyết tâm của bạn trước cái xấu, để bạn có thể tự nhủ rằng lập trường của mình vẫn kiên định như thế nào.
Page 4 of 15« First...2345610...Last »

lưu trữ